[Abo|Edit] Bản Năng Si Mê – Tiểu Ngô Quân – Chương 10: Anh ơi cứu em – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Abo|Edit] Bản Năng Si Mê – Tiểu Ngô Quân - Chương 10: Anh ơi cứu em

Lạc Ngu không đưa Trì Mục ra cửa trường học. Cậu cũng biết giờ này trường đã đóng cửa từ lâu nên dẫn hắn trèo tường.

\”Nào, thiếu gia, đưa cậu đi trèo tường.\”

Lạc Ngu ôm bả vai Trì Mục, dẫn hắn ra cửa Đông.

Cách cửa Đông không xa có một cây cổ thụ, nghe nói là cây được trồng từ khi Trung học phổ thông số 1 mới xây. Cổ thụ hữu linh, dù luôn có người nương cây này nhảy ra khỏi trường thì hiệu trưởng cũng không cho chặt, chỉ lắp camera.

Nhưng mà camera thường xuyên bị phá hỏng, nhiều lần cảnh cáo cũng không ngăn cản được hành vi học sinh phá camera nên để tiết kiệm tiền, hiệu trưởng bỏ cách này đi, cho bảo vệ đi tuần tra. Lúc Lạc Ngu nhập học hiệu trưởng đã đổi sang tuần tra, sau mấy lần bị bắt đấu trí đấu dũng, cậu đã biết rành mạch quy luật.

Bây giờ đã là mười giờ, cửa khu phòng nghỉ của bảo vệ đã sáng đèn, các nhân viên bảo vệ cũng ở trong phòng, hoàn toàn không có nguy hiểm.

Lạc Ngu thành thạo leo lên cây, giẫm lên cành cây nhảy lên tường, vươn tay với Trì Mục.

Cho dù biết chắc chắn Trì Mục không cần, nhưng cậu vẫn vươn tay theo bản năng.

Trì Mục không do dự cầm tay cậu, đứng lên tường.

Hai năm qua Lạc Ngu trèo bờ tường này không dưới mấy trăm lần, cậu tìm điểm nhảy xuống. Lúc vỗ đất cát trên tay, Trì Mục đã đứng cạnh cậu.

Lúc này, cậu đưa hắn đi chợ đêm.

Trước đó không lâu chợ đêm đã được quy hoạch dời sang con đường ở phía Tây thành phố. Mặt đường sạch bong kin kít, một loạt sạp đồ ăn được sắp xếp quy củ, trông rất sạch sẽ.

Nếu không sạch thì Lạc Ngu đã không đưa Trì Mục đến, dù gì cũng là lần đầu tiên cậu mời Trì Mục đi ăn, không thể quá kém.

Cậu cảm thấy người như Trì Mục không thể kém sang. Với cậu, Trì Mục là người hợp ngồi ở nhà hàng Tây tao nhã ăn cơm. Cậu gọi đối phương là thiếu gia không phải đơn thuần trào phúng mà chỉ là một kiểu trêu chọc mà thôi. Dù sao từ nhỏ hắn đã học nhà trẻ quý tộc, tiểu học quý tộc, nhất định cũng là cấp hai quý tộc, chỉ là không biết vì sao cấp ba lại đến trường công lập như trường Trung học phổ thông số 1 Tây Giang. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Nghi vấn này cũng chỉ đọng lại trong đầu Lạc Ngu giây lát, tuy rằng không hiểu thì hỏi, nhưng hiện tại dường như họ chưa thân đến độ hỏi được.

Cậu tìm chỗ trống, bảo hắn ngồi đừng nhúc nhích, sau đó xuyên qua các quầy hàng đem đồ ăn về.

\”Này, này, này, ăn ngon lắm, lần nào đến chợ đêm tôi cũng phải ăn.\”

Lạc Ngu đưa xâu thịt nướng cho Trì Mục, lúc hắn nhận thì tự mình ăn trước.

Trì Mục ăn rất nhã nhặn, tốc độ của Lạc Ngu cơ hồ gấp hai lần hắn, hành động vô cùng cuồng dã, ngồi ỳ ra chưa tới hai phút, lại chạy đi mua cái khác ăn.

Hắn cầm khăn tay lau miệng, nhìn người vừa ăn vừa nhìn chằm chằm vào quầy hàng cách đó không xa, cong môi.

Cũng chỉ có Lạc Ngu phổi bò như vậy, sau khi mới trải qua chuyện như thế vẫn có thể đứng lên khỏe như vâm, hơn nữa còn như thể hoàn toàn không lo nghĩ gì.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.