Mọi thứ không như Laville nghĩ cho lắm, em cứ tưởng hình thức bắt nạt này sẽ sớm kết thúc, tuy nhiên bọn họ dường như không buông tha em. Giống như đã tìm được đối tượng hoàn hảo, chúng sai vặt em dưới danh nghĩa bạn bè giúp đỡ nhau. Cứ mỗi lần thấy mặt em, những kẻ xấu tính ấy sẽ tìm mọi cách gây khó dễ cho em, em không phản kháng, nói đúng hơn là không thể phản kháng, vì những kẻ đó có người chống lưng.
Còn em?
Em không biết, em không dám nói với giáo viên, nếu nói ra, thầy giáo sẽ liên hệ với gia đình em, lúc đó sẽ lại mang nhiều phiền toái.
Cứ như thế, dần dà em quen với việc bị sai vặt, chỉ nghĩ đơn giản là bạn bè thì giúp đỡ lẫn nhau, vì vậy chúng được nước làm tới.
\”Này, Laville!!\” Lại nữa, mỗi lần nghe ai đó gọi tên mình, em biết tiếp theo sẽ chuyện gì sẽ xảy ra: \”Đi mua giúp tôi hộp sữa!\”
Em có thể từ chối, nhưng vì muốn cuộc sống cấp ba trôi qua suôn sẻ nên phải làm theo những gì họ muốn. Nghĩ đơn giản, tuy gia đình em cũng gọi là khá giả, nhưng sức ép lại không bằng chúng, một lũ toàn con ông cháu cha. Nếu chọc giận chúng, người thiệt thòi chắc chắn là em. Và với quan hệ của em cùng gia đình bây giờ có thể thấy, họ sẽ không ngần ngại loại bỏ nếu em dám gây ra nhiều phiền phức.
Thở dài một hơi, em đến canteen. Đương nhiên, việc mua đồ này em phải tự bỏ tiền tiêu vặt của mình ra để trả, chúng ta hi vọng gì ở một lũ bắt nạt người khác sẽ nhân từ dùng tiền để nạn nhân làm theo ý mình? Đến trong phim còn bóc lột thì ngoài đời đã là gì. Vì vậy, Laville cũng không còn bao nhiêu để chi tiêu cho bản thân, những thứ mà chúng bảo em mua giùm mang nhiều giá trị lớn, em sắp hết tiền tiêu vặt rồi.
Em biết lí do mình trở thành mục tiêu của chúng, một Omega khiếm khuyết về pheromone như em, lại có thể ở cùng một chỗ với Alpha toàn diện như Zata. Ai cũng sẽ ganh tị, Laville chưa từng nghĩ mình sẽ làm quen với Zata. Một phần là do em ngại tiếp xúc, phần nữa là do pheromone của em, em cũng chẳng có kinh nghiệm trong việc giao tiếp với người khác. Vậy nên chuyện em quen biết với Zata hay Ana hẳn là do may mắn.
Em cũng cảm thấy vui vì họ không bài xích hay thấy em phiền, hai người họ lại rất dễ chịu và thân thiện với Laville, vì có thiện cảm với em sao? Em không biết, nhưng em trân quý tình bạn này, và em không muốn đánh mất nó.
Do cái tính hay miệt mài suy nghĩ, nên Laville vô tình đâm sầm vào người khác. Lực hơi mạnh khiến em ngã ra đất, luống cuống ngồi dậy định xin lỗi người nọ thì lại bị quát vào mặt.
\”Này thằng kia, có mắt không đấy?\” Trước mặt em là một người trông có vẻ hung tợn, làm Laville hơi ngẩn ra. Vì âm lượng có vẻ lớn, khiến mọi người trong canteen chú ý đến em, một lần nữa giống như Laville thu hút mọi rắc rối. Cố gắng xin lỗi người trước mặt, em muốn nhanh chóng thoát khỏi đây.
Thấy em trông có vẻ nhu nhược, tên Alpha trước mặt lại không muốn dễ dàng bỏ qua cho em: \”Nghĩ xin lỗi là xong à? Ít nhất cũng phải bồi thường chứ?\”
Đối với loại yêu cầu vô lý này em chỉ biết bất lực, vừa định thuận theo cho êm chuyện, em bị một lực kéo ra. Đứng trước mặt là Alpha với hương hoa nhài quen thuộc.