Gắng gượng sinh tồn trong thời đại này, em tìm lấy cho mình một niềm vui nho nhỏ. Bản thân em nhỏ bé, không thể một mình chống lại cả thế giới. Cho nên, hãy để người ấy cùng em gồng gánh nhé, em ơi?
Khi thưởng thức bức tranh của em, thầy Yan cảm thấy tâm mình thực nặng. Cả cuộc đời ông cống hiến cho nghệ thuật, trải qua biết bao nhiêu sự kiện. Lần đầu chứng kiến tác phẩm khiến bản thân buồn lòng đến thế, một con người nhỏ bé đáng thương, đã trải qua những gì?
Sau khi tiết học kết thúc, các học sinh được phép đem tác phẩm của mình về, chỉ riêng em và Zata được giáo viên xin lưu lại. Cả hai cũng vui vẻ đồng ý, tuy không biết thầy muốn dùng tác phẩm của họ để làm gì.
Trở về và tiếp tục ngày học, cũng như mọi ngày bình thường thôi, chỉ khác ở chỗ là em nhận được nhiều lời ra tiếng vào hơn.
Nhưng vì luôn có Zata ở bên cạnh em, nên một cái liếc mắt của anh cũng đủ khiến họ câm như hến. Em nghĩ muốn tách anh ra để tránh làm anh liên lụy, nhưng Zata một mực chỉ muốn theo sát em, thái độ của anh kiên quyết khiến em không thể nào từ chối.
Cũng may, vẫn luôn có anh và Ana ở bên cạnh em, Ana tốt bụng lắm, cô sẽ luôn đứng ra bảo vệ em nếu không có Zata ở đây. Giống như mèo mẹ ấy, sẵn sàng xù lông lên nếu ai đó dám bắt nạt em.
Mà cô có một thói quen lạ lắm nhé, cứ mỗi lần Laville đi ăn cùng họ, cô sẽ giành ra một khoảng thời gian ngồi nhìn em ăn, nhìn tới mức Zata còn phải nhắc khéo cô. Sau đó lại không ngại ngùng gì mà bẹo má em, nhiều đến mức Laville còn cho rằng việc này là hiển nhiên, em cũng không ngại cho cô cưng nựng. Ngoan đến mức Zata cảm thấy lấn cấn.
Anh cứ nghĩ, em sẽ chỉ ngoan với anh thôi?
Được rồi, Zata thừa nhận là anh có ghen đấy, việc Laville để ai đó chạm vào em dễ dàng như thế khiến anh hơi khó chịu. Nhưng em dễ dãi như thế, nhỡ ai đó lợi dụng điểm này của em làm chuyện xấu thì sao?
Zata không khỏi lắc đầu, anh đã tự hứa dù có chuyện gì cũng sẽ đứng ra bảo vệ em. Nên chắc chắn sẽ không có chuyện đó xảy ra đâu, chắc chắn…!
\”Từ hôm nay, lớp chúng ta sẽ chào đón thành viên mới!\” Tuy nhiên, có vẻ ông trời muốn thách thức anh.
\”Xin chào mọi người! Mình tên Jolie, mong mọi người giúp đỡ mình trong thời gian tới nhé!\”
Người con trai với gương mặt thanh tú nhẹ nhàng, thân hình mảnh mai, đôi mắt trong veo khiến người khác mềm lòng, nốt ruồi dưới môi càng làm cậu thêm phần kiều diễm. Mang vẻ đẹp động lòng người, ai cũng nghĩ chắc chắn cậu là Omega, nhiều người trong lớp không khỏi tỏ ra mê mẫn.
Ánh mắt Zata vẫn chưa khỏi kinh ngạc, tự hỏi người ấy làm gì ở đây. Làm sao anh quên được? Nụ cười ấy, gương mặt ấy, giọng nói, ngay cả nốt ruồi dưới môi, làm sao anh có thể quên được? Mối tình đầu của anh…
Tên là Jolie, nghĩa là đẹp.
Anh nhìn người đó, người đó cũng nhìn anh, cả hai chạm mắt nhau. Đối diện với ánh mắt nhung nhớ ấy, Zata cảm thấy hoài nghi. Đúng là cậu ấy rồi, nhưng cảm giác sao xa lạ quá, bất giác, anh nhìn về phía Laville.