Sắc mặt của Quý An Lê vô cùng khó coi, Lận Cảnh tiến lên ôm lấy cậu:
\”Đừng lo, quân đoàn và quân riêng đều đã chuẩn bị gần xong. Nếu lão Quốc vương thực sự dám giở trò, dù lúc này có phải liều một phen, chúng ta cũng không phải không có cơ hội thắng.\”
Trước đây, Lận Cảnh muốn hành động cẩn trọng, nếu không đến bước đường cùng thì cả anh và lão Công tước đều không muốn để An An gặp nguy hiểm. Một khi thất bại, Lận Cảnh có thể chấp nhận hậu quả, nhưng An An thì không. Vì vậy, dù hiện tại có thể đấu ngang cơ với lão Quốc vương, bọn họ vẫn không dám lơ là.
Nhưng đó là trong điều kiện lão Quốc vương không tự tìm đường chết. Nếu ông ta thực sự có ý định nhắm vào hai đứa nhỏ, thì dù có phải liều mạng, Lận Cảnh cũng không để ông ta đạt được mục đích.
Quý An Lê lắc đầu rồi lại gật đầu, nhưng không nói gì.Cậu sợ nếu lên tiếng lúc này, sẽ để lộ hận ý trong lòng mình một nỗi căm hận tưởng như đã bị chôn vùi theo năm tháng, nay lại ùa về, khiến cậu khó chịu đến cực điểm.
Vì cha mẹ vẫn còn sống, cậu không muốn có thêm bất kỳ liên hệ nào với Quý Thần Hạo.
Tên đó đã nhận đủ bài học, cậu cũng mắt nhắm mắt mở cho qua. Dù sao, Quý Thần Hạo đã bị đày đi khai khoáng làm tội nô, sống còn khổ hơn chết.
Nhưng bây giờ, Quý An Lê chợt nhận ra rằng, Quý Thần Hạo không phải kẻ chủ mưu.
Lão Quốc vương mới thực sự là kẻ đáng chết nhất.
Cậu nhanh chóng trấn tĩnh lại, ngẩng lên nhìn thấy vẻ lo lắng trên gương mặt Lận Cảnh, cố gắng nở một nụ cười:
\”Em không sao.\”
Giọng nói khàn đặc, làm sao trông cũng không giống là không có chuyện gì.
Lận Cảnh không hỏi gì thêm, sợ cậu sẽ chìm sâu vào dòng suy nghĩ của chính mình.
Anh vừa định nói gì đó để chuyển chủ đề, nhưng Quý An Lê đã chủ động hỏi:
\”Quân đoàn thật sự đã chuẩn bị gần xong rồi sao? Nếu thực sự phải đánh, anh có nắm chắc phần thắng không? Đừng an ủi em, em muốn nghe sự thật.\”
Câu hỏi này thể hiện rõ quyết tâm của cậu.
Lão Quốc vương chắc chắn sẽ không từ bỏ việc cứu thái tử. Cho dù hiện tại Lận Cảnh từ chối, ông ta cũng sẽ không dễ dàng buông tay. Lão Quốc vương ngay cả em ruột của mình cũng có thể nhẫn tâm ra tay, làm sao có thể nảy sinh lòng thương xót với hai người ngoài?
Trước đây, vì thời cơ chưa chín muồi, họ không muốn hành động quá sớm để tránh đánh động kẻ địch. Nhưng nếu đã không thể né tránh, vậy thì chi bằng chủ động xuất kích.
Lận Cảnh bất ngờ trước thái độ của cậu, anh không vội trả lời ngay mà suy nghĩ lại tất cả những gì đã sắp xếp trong mấy tháng qua. Sau đó, anh đưa ra một câu trả lời chân thành:
\”Có, nhưng chỉ năm phần.\” ( ý là 50/50% nha các mom)
Năm phần còn lại là do lão Quốc vương đã bám trụ trên Thủ tinh suốt nhiều năm, ai biết được ông ta còn giấu bao nhiêu quân đội tư nhân? Hơn nữa, lão Quốc vương không có điểm yếu bất cứ kẻ nào cản đường ông ta, ông ta đều có thể lợi dụng rồi vứt bỏ. Lận Cảnh và lão Công tước thì khác, họ có nhược điểm.