Quý An Lê giúp Nhị bảo lau sạch sẽ, sau đó để quản gia robot trông hai nhóc con rồi thong thả đi xuống tầng một, đến nhà vệ sinh ở cuối hành lang.
Lúc cậu đi tới, tiếng nước chảy ào ào vọng ra từ bên trong.
Nụ cười trên môi Quý An Lê không sao kiềm được. Cậu dựa vào khung cửa đang mở, ánh mắt tràn đầy ý cười, nửa như trêu chọc nhìn người đang chậm rãi xoa tay dưới vòi nước với xà phòng.
Dáng người cao ráo, áo bào gấm trắng như tuyết, những ngón tay thon dài khẽ chà xát dưới làn nước chảy. Nghe thấy động tĩnh, Lận Cảnh nghiêng đầu nhìn lại.
Ánh sáng xuyên qua cửa sổ bên kia rọi vào, khiến gương mặt hắn ngược sáng, Quý An Lê không nhìn rõ biểu cảm, nhưng có thể đoán được.
Nụ cười trong mắt cậu càng sâu hơn:
\”Không phải chứ? Rửa tay bao nhiêu lần rồi? Nhị bảo còn nhỏ, không kiềm chế được là bình thường, nhưng làm cha mà lại chê ghét con mình à?\”
Lận Cảnh nghiêm túc thở dài:
\”Ai nói là nhiều lần, lúc nãy chỉ là đang thất thần thôi, giờ mới vừa bắt đầu rửa…\”
Quý An Lê không tin: \”Thật không?\” Giọng điệu chậm rãi, nghe kiểu gì cũng mang theo vẻ hả hê khi thấy người khác gặp họa.
Lận Cảnh cụp mắt, tiếp tục rửa tay rất chuyên tâm. Nhưng Quý An Lê vẫn chưa chịu buông tha, vòng ra phía sau hắn, thò đầu nhìn một cái, bĩu môi:
\”Còn bảo mới rửa, nhìn tay kìa, chà đến đỏ luôn rồi. Sau này Nhị bảo lớn lên chắc đau lòng lắm đây.\”
Lời còn chưa dứt, cậu bỗng thấy Lận Cảnh bất ngờ đưa tay trái về phía mình. Quý An Lê lập tức vọt ra xa như một làn khói, áp sát tường, cảnh giác nhìn hắn:
\”Nói chuyện đàng hoàng, đừng có động tay động chân.\”
Được lắm, suýt nữa thì dính chiêu của tên này rồi.
Cậu bị Nhị bảo \”chơi\” thì thôi, sao lại còn để anh \”chơi\” được chứ?
Nhưng Lận Cảnh lại tiến đến gần, chìa bàn tay còn ướt nước ra, vẻ mặt vô cùng vô tội:
\”Làm gì có? Chỉ muốn nhờ An An xem giúp, coi đã rửa sạch chưa thôi mà.\”
Quý An Lê tựa lưng vào tường gạch men, nghiêm túc cảnh cáo:
\”Anh đừng có làm loạn. Là chính anh ngứa tay, cứ nhất quyết trêu Nhị bảo, giờ bị trả đũa rồi đấy thôi?\”
Lận Cảnh đưa tay trái lại gần sát, Quý An Lê lập tức quay đầu tránh né, nhưng đúng lúc ấy, Lận Cảnh cũng thò mặt qua, thế là môi cậu chạm ngay vào khóe môi hắn.
Lận Cảnh thoáng bất ngờ, ánh mắt vô tội nhìn cậu:
\”An An, nếu muốn hôn anh thì cứ nói thẳng. Anh có thể không cho em hôn chắc? Việc gì phải lén lút thế này?\”
Quý An Lê: … Anh còn biết xấu hổ nữa không? Ai hôn lén ai chứ?
Vấn đề là bên cạnh vẫn còn bàn tay trái của Lận Cảnh, vẫn ướt sũng. Dù biết anh đã rửa sạch, nhưng cậu vẫn nhớ lại cảnh tượng vừa rồi.