[Abo] Vào Ngày Xem Mắt, Tôi Đã Chọn Nhầm Alpha Mạnh Nhất Tinh Tế – Chương 43: Trừng Phạt – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Abo] Vào Ngày Xem Mắt, Tôi Đã Chọn Nhầm Alpha Mạnh Nhất Tinh Tế - Chương 43: Trừng Phạt

Lão Bá tước sau khi xác nhận thời gian ngày mai sẽ gửi quà cảm tạ và lễ vật kết nghĩa với Quý An Lê, liền vội vã rời đi. Ông phải trông chừng đứa cháu trai nhỏ, sợ lại bị mấy kẻ lòng tham không đáy hãm hại lần nữa.

Quý An Lê tâm trạng rất tốt, quay đầu liền đối diện với ánh mắt phức tạp của Lận Cảnh, suy nghĩ một chút rồi hiểu ra:

\”Anh đang nghĩ gì thế?\”

Lận Cảnh nhìn dáng vẻ vui vẻ của cậu, trong lòng đã tự thuyết phục bản thân chấp nhận thực tế này. So với việc phải hạ bậc vai vế, điều quan trọng hơn là về sau Quý An Lê sẽ không bị ai bắt nạt nữa.

Nếu như vài ngày tới cậu thật sự không thể cứu được Jeff, ít nhất Quý An Lê muốn rời khỏi nhà họ Lận sẽ có sự giúp đỡ của lão Bá tước và thêm cả vai vế mới này, Lận Dự sẽ không dám làm gì cậu trước mặt người ngoài. Hơn nữa, có quan hệ với lão Bá tước, cha Lận cũng phải dè chừng nhiều hơn cả ở ngoài lẫn trong tối.

Nghĩ thông suốt, ánh mắt Lận Cảnh mang theo một nụ cười ấm áp:

\”Không nghĩ gì cả. Sau này có thể mời đại ca của em đến nhà ăn một bữa cơm.\”

Nhân tiện củng cố lời đồn về mối quan hệ kết nghĩa này. Nếu không, dù tin tức có truyền ra ngoài, phần lớn mọi người cũng sẽ không tin nổi một chuyện kỳ lạ như vậy. Suy cho cùng, việc này đúng là quá sức hoang đường.

Quý An Lê nhướn mày, tiến lại gần hơn:

\”Anh không lo sau này người khác hỏi cảm giác thế nào khi bạn đời của mình đột nhiên biến thành… chú à?\”

Ban đầu cậu còn định đùa trêu Lận Cảnh, nhưng phản ứng của Lận Cảnh khiến lòng cậu vừa chua xót vừa ấm áp. Làm sao cậu không hiểu được suy nghĩ của Lận Cảnh chứ? So với tình cảnh của cậu, rõ ràng Lận Cảnh sẵn sàng chịu thiệt.

Lận Cảnh lắc đầu:

\”Họ muốn hỏi gì thì kệ họ, đâu phải anh sẽ mất miếng thịt nào, chẳng cần để tâm làm gì.\”

Quý An Lê không nhịn được đưa tay ra, vô thức nhéo nhéo tai Lận Cảnh. Cảm giác trơn mịn và tinh tế này hoàn toàn khác với lúc cậu vuốt ve bộ lông mềm mượt của con sói tuyết.

Cậu khựng lại, nhận ra đây không phải là sói tuyết. Trước đây nhìn thấy sói tuyết nằm ườn ra để cậu thích làm gì thì làm, cậu đã quen đưa tay nghịch. Vừa rồi nhìn thấy Lận Cảnh ân cần như vậy, cậu lại không kìm được.

Nhưng đã chạm rồi mà họ là bạn đời, vậy cũng đâu có gì không ổn, đúng không?

Quý An Lê không nhịn được khẽ nói:

\”Sao anh lại tốt như thế chứ?\” 

Điều này khiến cậu khó lòng lừa gạt Lận Cảnh, dù rằng những gì cậu làm đều vì tốt cho anh ấy. Đối mặt với một Lận Cảnh tốt như vậy, trong lòng cậu không khỏi dâng lên cảm giác tội lỗi.

Lận Cảnh lắc đầu:

\”So với việc em cứu anh, mấy chuyện này chẳng là gì cả.\”

Quý An Lê đã cứu mạng anh. Những điều anh làm chẳng thấm vào đâu so với những gì Quý An Lê đã hy sinh vì anh.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.