Ngón trỏ bên trái của Mạnh Thư Cẩn gõ nhịp lên mặt bàn, chậm rãi nói: \”Cậu ấy bảo anh nói với tôi như vậy?\”
Người đàn ông đứng trước bàn làm việc khẽ cúi đầu, có chút căng thẳng đáp: \”Đúng vậy ạ.\”
Mạnh Thư Cẩn trầm giọng: \”Tôi nói rằng nếu cậu ấy không nhận xe thì anh phải bỏ tiền mua khi nào?\”
Người đàn ông đó rụt cổ lại, đáp: \”Ngài nói, ngài nói bảo tôi nhất định phải nghĩ cách khiến cậu ấy nhận xe, tôi nghĩ nếu tỏ ra đáng thương thì cậu ấy sẽ động lòng, ai ngờ…\”
Mạnh Thư Cẩn không đợi đối phương nói hết, trực tiếp cầm chiếc cặp tài liệu trên bàn ném qua, cặp tài liệu sượt qua người đàn ông rồi rơi xuống đất, giấy tờ bên trong vương vãi khắp nơi.
Người đàn ông sợ đến mức không dám hó hé lời nào.
Mạnh Thư Cẩn quát: \”Chính vì câu nói ngu xuẩn của anh, Nam Sơ chắc chắn nghĩ rằng tôi đang ép cậu ấy nhận xe.\”
Người đàn ông vẫn cúi đầu không dám trả lời.
Mạnh Thư Cẩn tức không chịu được, hỏi: \”Sau đó cậu ấy có hỏi anh ai gửi không?\”
Người đàn ông gật đầu: \”Có, tôi trả lời là ngài Tần gửi.\”
Vừa nghe xong, Mạnh Thư Cẩn lập tức cười, cười một hồi lâu rồi nói: \”Coi như anh cũng có chút thông minh.\”
……
Cuối cùng Chu Nam Sơ đã bỏ ra hơn mười mấy vạn mua một chiếc xe, nhưng sau khi lái vài ngày, cậu phát hiện vẫn hơi bất tiện. Chủ yếu vì công ty quá xa, mỗi ngày lái xe đi về mất hơn hai tiếng. Buổi sáng còn được, khoảng bốn, năm mươi phút là đến, nhưng lúc tan tầm thường xuyên bị kẹt trên đường rất lâu vì giờ cao điểm, thường phải mất hơn một tiếng mới về đến nhà.
Thực ra những điều này cũng không phải là trọng điểm, trọng điểm là chuyện Chu Nam Sơ đập nát chiếc Audi mới khiến cậu trở thành nhân vật nổi tiếng trong khu nhà. Khu chung cư trong vụ Mạnh Thư Cẩn lần trước bị bao vây bởi phóng viên và người hâm mộ đã khiến Chu Nam Sơ nổi tiếng một lần nhỏ, cộng thêm lần này thì có thể nói là hoàn toàn nổi tiếng rồi.
Vì vậy, chỉ cần Chu Nam Sơ về nhà đều có thể cảm nhận được hàng xóm xung quanh lén lút bàn tán về mình, có lẽ cậu đã trở thành đề tài sau bữa cơm của các bác gái trong khu nhà.
Mặc dù Tống Sâm Nghiêu nói họ đang ghen tị vì Chu Nam Sơ có cuộc sống tốt đẹp, nhưng việc luôn bị người khác chỉ trỏ sau lưng vẫn khiến cậu khó chịu, cũng bởi vậy mà nảy sinh ý định muốn chuyển đi trước.
Vừa hay cậu nhóc Chu Tử Ngang cũng sắp học xong học kỳ này, Chu Nam Sơ đang cân nhắc thuê một căn nhà gần công ty, rồi cho con chuyển đến trường mẫu giáo ở đó luôn.
Tuy rằng một mình chăm sóc sẽ vất vả hơn, nhưng bây giờ cậu bé Chu Tử Ngang vô cùng ngoan ngoãn, hơn nữa hiện tại cậu cũng có thể đưa đón con đi học về kịp giờ cả buổi sáng lẫn chiều nên vẫn có thể lo được.
Sau khi tìm hiểu xong về nhà cửa và trường mẫu giáo xung quanh công ty, Chu Nam Sơ đã nói qua ý định này với hai ba.
Ban đầu Tống Sâm Nghiêu lo Chu Nam Sơ không cân bằng hai bên nên đề nghị giữ Chu Tử Ngang ở lại cho ông chăm sóc, để cậu yên tâm đi làm.