Sau khi dốc hết sức, ba người nhà họ Khương cuối cùng cũng kéo được Khương Huy lên từ bệ cửa sổ.
Dù đã được kéo lên, nhưng vì vừa chạm mặt thần chết nên Khương Huy vẫn không ngừng kêu gào thảm thiết vì sợ hãi, hai tay vẫn không ngừng vùng vẫy loạn xạ.
Không chỉ vậy, phía bên trong chiếc quần thể thao màu đen của anh ta còn xuất hiện một vết ố màu đậm đáng ngờ.
Mùi khai gay mũi quen thuộc nhanh chóng lan tỏa trong căn phòng chật hẹp ba mươi mét vuông.
Khương Miên bịt mũi, chưa kịp nói lời ghê tởm nào thì Khương Hữu Thành đứng gần Khương Huy nhất, mặt già nua đã đỏ lên như gan lợn.
Ngay sau đó —
“Ọe!”
Khương Hữu Thành vừa bị Tống Hi Quang làm cho khổ sở một phen, đã hình thành phản xạ có điều kiện, vội vàng chạy vào nhà vệ sinh chật hẹp và bắt đầu nôn thốc nôn tháo.
Mợ béo: “…”
Hoàng A Cường: “…”
Khương Huy: “… …”
“Hu hu, tôi… tôi không muốn sống nữa! Đừng ai ngăn cản tôi, để tôi chết đi, tôi muốn chết!”
Khương Huy bị cha ruột vạch trần nỗi xấu hổ nên giận dữ gào thét.
Nhưng lần này hắn ta không dám leo lên cửa sổ nữa, dù sao thì chân vẫn còn đang run rẩy, ai biết được lần sau còn may mắn như vậy nữa hay không.
Bên này vừa buồn nôn vừa ồn ào, Khương Miên lập tức đi đến bên cửa chính.
Khương Hữu Thành đang nôn, Khương Huy đang làm ầm, bà mợ béo đang dỗ dành.
Cuối cùng Hoàng A Cường là người đầu tiên phát hiện ra động tĩnh của Khương Miên, mắt trợn tròn, “Cậu định đi đâu!”
Tiếng hét vang dội thậm chí làm ngay cả Khương Hữu Thành trong nhà vệ sinh cũng giật mình chạy ra.
Bốn người đồng loạt nhìn về phía Khương Miên.
Chỉ thấy Khương Miên dùng sức bịt mũi, vẻ dè bỉu hiện rõ trên mặt.
“Còn hỏi tôi đi đâu à? Ông có thể động cái não heo một chút được không, đây còn là nơi con người có thể ở được sao? Ghê tởm như vậy, đừng nói mấy người còn muốn tôi ở lại chứ? Tôi không quan tâm, tôi phải đi đây…”
Khương Miên không thèm để ý quay người định rời đi.
Hành động này của cậu lập tức chọc giận Hoàng A Cường.
Gã đàn ông nghĩ đến việc hôm nay mình thật sự đã làm trâu làm ngựa, thậm chí còn phải kêu tiếng heo, cả nửa đời chưa từng chịu nhục nhã nhiều như hôm nay, vậy mà cậu lại định bỏ đi?
Hoàng A Cường tức đến nghiến răng ken két, lập tức xông về phía Khương Miên, vừa chạy vừa hét, “Chị, anh rể, thằng khốn này đã vào cửa rồi, chúng ta còn nhịn nó làm gì? Mau cùng em bắt lấy nó, em không tin bốn người chúng ta không bắt được tên nhóc này…”
Lời còn chưa dứt, Hoàng A Cường đã xông đến trước mặt Khương Miên.
Trong đôi mắt nhỏ bằng hạt đậu xanh đầy ắp vẻ kích động, phấn khích và tàn nhẫn.