Đêm dần khuya.
Tại thành phố Thanh Xuyên, đường Nghi Lan, quán nướng của anh Lý.
Lúc này đã mười giờ ba mươi phút tối, trong quán vẫn sáng đèn rực rỡ, khách ngồi chật kín vô cùng nhộn nhịp.
Chỉ nhìn là biết việc kinh doanh đang rất phát đạt.
Quán nướng làm ăn tốt, ông chủ cười toe toét, nhưng khổ cho cặp vợ chồng ở trong bếp phía sau phải rửa bát không ngừng nghỉ.
Núp trong căn bếp chật hẹp và tối tăm, người phụ nữ mập mạp đã rửa bát liên tục suốt bốn tiếng đồng hồ, lưng mỏi gối đau, mồ hôi nhễ nhại, ngay cả ngụm nước nóng cũng không được uống, đột nhiên cảm xúc vỡ òa, ném mạnh miếng giẻ vào chậu nước.
Bọt xà phòng và nước bắn tung tóe vào mặt người đàn ông ngồi đối diện.
“Tôi không rửa nữa, đã rửa nửa tháng rồi, ngày nào cũng vậy! Ban ngày đi làm, tối về rửa bát, đây có phải cuộc sống của con người không? Khương Hữu Thành, ông đúng là đồ vô dụng hèn nhát! Từ ngày theo ông, bà đây đã từng được sống một ngày nào thoải mái chưa?”
“Đồ khốn kiếp, ông có xứng với tôi không? Nếu biết vậy, ngày xưa tôi đã không nên lấy…”
“Chát!”
Những lời sau đó, bà mợ béo thậm chí còn chưa kịp nói hết.
Bị tạt ướt người, gương mặt già nua của ông cậu Khương lạnh tanh, không nói không rằng giơ tay tát thẳng vào mặt vợ.
“Tôi là đồ vô dụng hèn nhát, vậy bà là cái thứ gì? Nhẫn nhịn, nhẫn nhịn, bao nhiêu năm nay tôi đã nhẫn nhịn quá đủ rồi! Nếu không phải vì cái thằng con phá gia chi tử mà bà nuông chiều thành hư hỏng, liệu nó có vay nhiều tiền như vậy không? Khi tôi ở ngoài kiếm tiền nuôi gia đình, bà làm gì? Không ở sòng bài đánh mạt chược thì cũng đi tòm tem với đàn ông khác, bây giờ còn mặt mũi nào trách tôi!”
“Tôi nói cho bà biết Hoàng Quế Phân, sống được thì sống, không sống được thì cút đi, còn dám cãi nhau với tôi, ông đây đánh chết bà!”
Người đàn ông nắm chặt nắm đấm, trừng mắt dữ tợn, gân cổ nổi cuồn cuộn.
Vốn là người quen thói ức hiếp kẻ yếu sợ kẻ mạnh, bà mợ béo thấy chồng mình như vậy sao còn dám nói thêm lời nào, đôi môi dày mấp máy hai cái rồi ngồi phịch xuống ghế gỗ nhỏ, trên mặt còn hằn rõ vết tay đỏ au.
“Vậy… Hữu Thành, ông nói chúng ta phải làm sao? Cuộc sống này thật sự không thể tiếp tục được nữa, mỗi ngày vất vả như vậy mà tiền lãi cũng không đủ trả, sau này còn có gì để mong đợi nữa chứ?”
Bà mợ béo vừa vỗ đùi vừa rên rỉ than thở.
Nghe lời vợ nói, ánh mắt cậu Khương cũng buồn bã.
Đúng lúc này, ông chủ bên ngoài đột nhiên gọi họ.
Vì quá đông khách, bị thiếu người, nên gọi một trong hai người ra bưng bát một lúc.
“Tôi đi! Tôi đi!”
Nghe vậy, bà mợ béo lập tức định chạy ra ngoài.
Được ra ngoài duỗi chân duỗi tay một chút, không phải co ro trong này rửa bát đúng là việc tốt biết bao.