Đã muộn thế này rồi, chắc chắn là không thể làm gì được nữa, ngày mai Tống Kỳ Sâm phải đi làm, Khương Miên cũng phải lên sóng.
Vì vậy, hai người chỉ có thể ngồi trong chiếc Santana màu trắng thủ thỉ trò chuyện.
Ôm Khương Miên trong lòng, Tống Kỳ Sâm thuận tiện kể cho cậu nghe về những việc mình đã làm tối nay.
Kể cả những lời đe dọa Tống Hi Quang, anh cũng kể lại tỉ mỉ cho Omega nhà mình nghe.
\”Khoan đã, khoan đã…\”
Tống Kỳ Sâm mới nói được một nửa, Khương Miên đã vội vàng ngắt lời.
\”Anh thật sự thấy trong camera giám sát là hắn đẩy hai đứa trẻ xuống hồ bơi sao? Vậy chúng ta còn đợi gì nữa? Mau báo cảnh sát bắt hắn đi!\”
Khương Miên vỗ vào cánh tay người bên cạnh.
\”Không có.\”
Tống Kỳ Sâm lắc đầu.
\”Không có? Vừa rồi anh còn nói…\” Khương Miên ngạc nhiên.
\”Anh lừa hắn đấy.\”
Tống Kỳ Sâm hơi chột dạ xoa xoa mũi.
Khương Miên: \”?\”
Sau khoảnh khắc sững sờ, Omega nhỏ hoàn toàn không nhịn được mà bật cười ha hả, rồi cúi đầu hôn mạnh lên môi Tống Kỳ Sâm.
\”Sao anh có thể đáng yêu thế này chứ?\”
Khương Miên cười nghiêng ngả trong vòng tay đối phương, đưa tay véo má anh.
Người đàn ông bị véo đến đỏ cả má trở tay ôm vai Khương Miên, trên mặt đã không còn chút phiền muộn nào như lúc lái xe đến.
Trong lòng chỉ còn tràn ngập niềm vui.
Tống Kỳ Sâm sâu sắc cảm thấy rằng người trước mắt dường như có thể dễ dàng ảnh hưởng đến mọi cảm xúc vui buồn của mình, hết lần này tới lần khác anh lại cam tâm tình nguyện, vui vẻ chấp nhận.
Anh vừa hít mùi hương pheromone trên tuyến thể sau gáy Khương Miên, vừa thầm nghĩ trong lòng.
**
Khác với không khí ấm áp ngọt ngào ở nơi này, bệnh viện bên kia có thể nói là một bầu không khí thê lương.
Vì chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường cứ liên tục đổ chuông, các bệnh nhân và người nhà trong phòng bệnh với Hứa Tinh Minh đều nhíu mày nhìn về phía hắn ta.
Dù vùng kín phía sau đang đau đớn dữ dội, Hứa Tinh Minh vẫn phải cố gắng vươn tay với lấy điện thoại.
Nhưng vẫn thiếu một chút.
Cuối cùng, một dì khoảng hơn bốn mươi tuổi đi vòng qua, cầm điện thoại tiện tay đưa cho hắn ta.
Hứa Tinh Minh đỏ mặt nhận lấy điện thoại, yếu ớt nói lời cảm ơn.
Nhìn màn hình điện thoại, trong mắt tên đàn ông thoáng qua một tia khó chịu.
Nhưng không còn cách nào khác, hắn ta đành trượt phím nghe, chỉ là điện thoại chưa kịp áp vào tai, giây sau một giọng nữ the thé đã vang lên bên tai anh –