Đạp mạnh chân ga hết cỡ.
Chưa bao giờ Tống Kỳ Sâm lại căm ghét sự tằn tiện của bản thân như lúc này.
Tại sao lại mua chiếc xe rẻ tiền như này, tại sao lại mua chiếc xe chậm chạp như này, tại sao lúc nào cũng tằn tiện đến mức khắc nghiệt trong những chi tiết nhỏ nhặt như vậy?
Những hàng cây hai bên đường không ngừng lùi về phía sau.
Nỗi sợ hãi, dày vò và bồn chồn trong lòng Tống Kỳ Sâm không hề giảm bớt.
Ngược lại, theo thời gian trôi đi.
Những cảm xúc này như một quả bóng hơi đang không ngừng được bơm căng, càng lúc càng phồng, càng lúc càng to, to đến mức gần như có thể nổ tung bất cứ lúc nào.
Tống Kỳ Sâm chưa bao giờ cảm thấy thời gian lại trôi đi chậm đến vậy.
Trong đầu, trong lòng ngoại trừ Khương Miên ra không còn gì khác.
Nhưng ông trời như cố tình làm khó anh vậy, cứ đến ngã tư là đèn đỏ, cứ có người đi bộ chậm rãi qua vạch kẻ đường, cứ có xe phía trước dừng ở đèn đỏ như chết máy không chịu nhúc nhích.
Tống Kỳ Sâm điên cuồng bấm còi.
Đúng lúc này, chiếc điện thoại anh tiện tay ném trên ghế phụ bỗng đổ chuông.
Đang lái xe, Tống Kỳ Sâm nào còn tâm trí nghe điện thoại, tiếng chuông cứ vang lên không mệt mỏi hết lần này đến lần khác.
Khi đi qua một vành đai xanh, người đàn ông với vẻ mặt đầy lo lắng không nghĩ ngợi gì mà giơ tay ném luôn điện thoại ra ngoài.
Trong xe lập tức im lặng trở lại.
Đáng tiếc chỉ im lặng được hai phút, vì phía trước đang sửa đường nên xảy ra tình trạng xe bị tắc.
Dù Tống Kỳ Sâm bấm còi thế nào, dù anh nóng vội ra sao thì dòng xe vẫn chẳng nhúc nhích chút nào.
Đợi trong xe suốt ba phút đồng hồ, tình trạng kẹt xe không hề thuyên giảm.
Nhìn bản đồ và thời gian trên màn hình xe, trên đó đã hiển thị đoạn đường tắc nghẽn màu đỏ tươi, một đoạn tắc dài như vậy khiến lòng Tống Kỳ Sâm tràn ngập tuyệt vọng.
Lúc này từ vị trí của anh đến trung tâm thương mại đường Xuân Húc chỉ còn gần bốn kilomet.
Tống Kỳ Sâm không thể đợi được nữa, anh cũng không định tiếp tục đợi.
Lái xe vào lề đường, người đàn ông sắc mặt tái nhợt lập tức mở cửa xe, không chút do dự chạy về hướng đường Xuân Húc.
Nhưng mới chạy được vài con phố, một chiếc xe đạp điện vượt đèn đỏ đã từ con hẻm bên cạnh lao ra.
Dù tốc độ xe đạp điện không nhanh, nhưng Tống Kỳ Sâm không hề phòng bị đã bị chiếc xe này “bịch” một tiếng, đâm ngã xuống đất.
Cánh tay trái trực tiếp va vào lan can sắt bên đường, xước một vết dài bảy tám centimet.
Máu chảy đầm đìa.
Người đi xe tháo mũ bảo hiểm xuống, trông dáng dấp là một người nữ Beta trung niên khoảng bốn năm mươi tuổi.
Đối phương vừa thấy chảy máu thì biết mình đã gây họa, vội vàng dựng xe rồi đến bên cạnh Tống Kỳ Sâm.