Tống Kỳ Sâm phong độ đĩnh đạc lái chiếc xe điện xinh đẹp, lướt trên con phố thoáng đãng, chở theo sau là Khương Miên xinh đẹp thanh nhã.
Họ dừng lại trước một tòa cao ốc uy nghi rồi bước vào thang máy sang trọng.
Trong thang máy, Tống Kỳ Sâm im lặng cúi đầu, song thực ra trong lòng đang cấp tốc tính toán lại các khoản chi tiêu vừa rồi của Khương Miên.
Huyện Sa: 147.
Bánh ngọt: 51.
Trà sữa: 12.
Xiên nướng: 40.
Hết thảy: 250.
Con số này.
Tống Kỳ Sâm cảm thấy mình bị châm chọc.
Qua tấm gương trong thang máy, Khương Miên trông thấy môi Tống Kỳ Sâm mím chặt, mắt rũ xuống, hàng mi cong dài tạo nên một bóng râm nhạt trên mí mắt anh.
Cả người từ trên xuống dưới viết đầy ba chữ lớn –— Tôi không vui.
Cảnh này khiến Khương Miên không nhịn được mà cười thầm trong lòng.
Lớn từng này tuổi rồi, cậu chưa thấy ai thú vị như vậy, anh ta thực sự rất thích tiền!
Trong lòng cảm thán như vậy, nhưng trên mặt Khương Miên chẳng bộc lộ ra chút gì.
Cậu lặng lẽ nhích đến gần Tống Kỳ Sâm.
Đợi tới khi Tống Kỳ Sâm khó khăn hoàn hồn sau cú sốc bị mất trọn vẹn hai trăm năm mươi tệ, anh hơi nghiêng đầu, liếc thấy cái đầu nhỏ của Omega chẳng biết từ lúc nào đã xích đến gần.
“Sao vậy? Anh không vui à?”
Tống Kỳ Sâm: “……” Cậu còn mặt mũi để hỏi!
“Vừa nãy còn vui vẻ lắm mà? Sao tự nhiên lại không vui rồi?”
Khương Miên nhíu mày, “À, có phải là vì tôi tiêu tiền của anh nên mới…”
“Không phải.”
Chưa đợi Khương Miên nói hết câu, Tống Kỳ Sâm lập tức phủ nhận.
Khương Miên nhịn cười, “Vậy à? Thế… anh có thấy vui khi tôi tiêu tiền của anh không?”
Tống Kỳ Sâm: “……” Hừ.
“Nói đi, nói đi mà, có vui không?” Khương Miên kéo tay áo anh, nũng nịu.
“… Vui.”
Nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của tay áo mình, Tống Kỳ Sâm hết sức khổ sở thốt ra một chữ trái với lòng này.
“Thật sao? Vậy thì hay quá!\”
\”Nhưng mà cũng đúng thôi, có đại gia nào lại không vui khi chi tiền cho “chim hoàng yến” của mình chứ? Anh vui thì may quá!\”
\”Hay thế này đi, để có thể khiến anh vui hơn nữa, sau này tôi sẽ càng tiêu nhiều tiền của anh hơn, để anh tận hưởng trọn vẹn niềm vui của một đại gia được không?”
Tống Kỳ Sâm: “…” Được cái đầu cậu.
“Nói đi chứ, Sâm Sâm, sao anh không nói gì? Anh im lặng sao tôi biết anh đồng ý hay không?”