\”A…\”
Harry bị ác mộng dọa cho tỉnh dậy, đầu óc cậu tạm thời trì trệ, mắt bất giác ngó quanh, đây rõ ràng không phải phòng mình a?
Cả cơ thể mơ hồ đều nhức nhói, nhất là thân dưới, vùng bụng lại hơi nặng, theo quán tính cúi đầu nhìn xuống, cánh tay để trên bụng của cậu nhìn lạ hoắc. Một đoạn kí ức vụn vặt băng băng lướt qua não của Harry, cổ cậu máy móc quay sang nhìn chủ nhân cánh tay bên cạnh
Gương mặt góc cạnh nằm kế bên Harry có vẻ bất mãn vì vị trí nằm lệch so với lúc trước nên hơi nhíu mày, mái tóc bạch kim không nề nếp như thường ngày, có vài cọng rũ xuống che khuất đôi mắt đang nhắm
Là… là Malfoy…!?
Thân thể Harry gần như đông cứng, Draco gã không có mặc quần áo!
Chuyện hôm qua… không lẽ…
Mặt của Harry thoáng chốc đã tái mét, tay cậu run run gạt cánh tay đang vắt trên bụng mình xuống, nhanh chóng khoác quần áo lên người
Mà chủ nhân của cánh tay kia – Draco Malfoy vẫn ngủ say như chết, chẳng biết trời trăng mây đất gì
\”Tốt nhất chuyện này chỉ là 419…\” – Mà đây cũng không hẳn là 419, bởi vì hai người căn bản là có quen nhau…
Harry đóng sập cửa phòng Cần Thiết, mình như thế nào lại… với kẻ thù?
Thể chết của Omega đúng là chết tiệt
Cố gắng bỏ qua cái cảm giác khó chịu của thân dưới, Harry chạy băng băng trên hành lang, đầu không ngừng mắng bản thân, Harry Potter, mày đúng là đồ ngu ngốc, não bé như trái Golden Snitch…
\”Pansy, tối qua Draco không có về phòng\” – Giọng cay cú dám gọi thẳng tên của Malfoy như này thì chỉ có Blaise, anh lải nhải với Pansy đi bên cạnh :\”Thật đấy, chờ canh cửa cho cậu ta cả đêm thế mà cậu ta lại không về, đùa tôi chắc! Bây giờ nếu tôi mà thấy Draco, thì tôi nhất định phải triệt luôn cái chân thứ ba của cậu ta\”
Rũ mắt nhíu mày trầm tư, Pansy hơi bất mãn với giọng điệu không có phong thái quý tộc của Blaise :\”Zabini, nếu cậu còn ăn nói như vậy thì tôi không ngại thay cậu ta xử cậu đâu\”, tối hôm qua Draco có vào phòng Cần Thiết, mà ở đó hình như có Omega đang phát tình. Này, không lẽ cậu ta…
Tim Harry lỡ mất một nhịp, cả cơ thể căng cứng lại, tối qua hình như cậu có loáng thoáng thấy Parkinson ở cửa phòng Cần Thiết. Sẽ không đâu, chắc cô ta không biết đâu nhỉ? Một Slytherin biết đã là phức tạp lắm rồi, còn chưa kể đó lại là Malfoy kẻ thù của cậu, giờ mà thêm một Slytherin biết nữa thì có mà đi đời
. . .
\”Chết tiệt Potter!! Đừng có để tôi bắt được cậu!! Chuyện này chưa xong đâu!!\”
.
.
.
\”Harry, cả một buổi tối hôm qua bồ không về phòng! Bồ đã đi đâu?\”
Hermione hùng hổ chất vấn cậu bạn vừa trở về, hai tóe lửa mắt ghim chặt trên người Harry khiến cậu cúi gằm mặt xuống bàn, lặng lẽ kéo khóa miệng, chuyện này không thể nào nói được!