Edit: Tasdiparoa
Chương 5: Cảnh gặp gỡ đầu tiên
Ba tháng trước.
Vào mùa hè nóng như thiêu đốt, trong một công ty hậu cần, một người đàn ông không quá cao gầy mặc bộ quần áo lao động rẻ tiền có in tên công ty và người đàn ông có vẻ ngoài rất bình thường này đang bị ông chủ mặt đầy nọng lớn tiếng khiển trách, nói mà miệng cứ phun nước bọt về phía mặt người đàn ông ốm nhom nhưng người này vẫn không dám động đậy.
\”Trương Thần, có biết tôi đã nói điều này bao nhiêu lần rồi không hả! Khách hàng là thượng đế, khách hàng là thượng đế, còn cậu thì sao!? Hãy xem phần đánh giá của cậu đi, đáp ứng một yêu cầu nhỏ của khách hàng thì có gì sai sao!? Tôi sẽ cho cậu một cơ hội lần cuối cùng, nếu cậu còn không làm tốt nữa thì thu dọn đồ đạc rồi cút khỏi đây ngay lập tức!\”
Trương Thần trầm mặc đồng ý, sau khi ông chủ rời đi, cậu mới bất đắc dĩ thở dài, thực sự không phải cậu không muốn làm tốt công việc, mấy ngày nay trời mưa rất to, mưa như trút nước làm nhòe đi tầm nhìn của cậu. Cũng khó để một chiếc xe ba bánh cũ đi nhanh trên con đường không bằng phẳng.
Vì vậy, cho đến khi bầu trời tràn ngập một màu đen rồi mà cậu vẫn chưa hoàn thành xong nhiệm vụ của mình trong ngày.
Gặp khách dễ tính thì có thể tha thứ chứ mà mấy khách khó tính thì chậm được nửa ngày là đã không chịu nổi rồi, tóm lại chỉ là phàn nàn, phàn nàn và phàn nàn, nếu mà có thêm bất kỳ tổn hại nào đối với kiện hàng thì còn mắng cho cậu một trận tóe lửa.
Nhưng điều này không ảnh hưởng gì lắm đến Trương Thần, hoặc là do quá trình vận chuyển gây ra, hoặc là cậu không chú ý khi giao hàng nhưng mà khách họ vẫn không chịu nghe.
Hầu hết họ đều tức giận mắng chửi cậu rồi không thương tiếc đóng sầm cửa lại, để Trương Thần và lời giải thích nhạt nhẽo của cậu ở ngoài cửa, xong còn đánh giá cho cậu một sao chỉ vì cảm xúc tiêu cực cá nhân.
Cậu không thể mất công việc này được.
Trương Thần chỉ học đến cấp ba. Thời cấp ba, cậu là kiểu người nhút nhát và không giỏi giao tiếp với mọi người, có thể do cậu sinh ra đã ngu ngốc mà học hành chăm chỉ trong ba năm vẫn không thể đậu nổi đại học, cũng không thể nói là không vào được chỉ là do học phí quá đắt mà thôi.
Ba mẹ cậu cũng là Beta bình thường, lúc còn trẻ thì kiếm sống bằng nghề nhặt phế liệu và bán rau, nhìn mái tóc bạc phơ của ba mẹ, lời nói liền nghẹn lại trong cổ họng, Trương Thần dù thế nào vẫn không thể nói với họ về vấn đề tiền bạc.
Nên cậu bắt đầu ra ngoài làm việc, rất khó để cậu tìm được một công việc tốt chỉ với bằng cấp ba. Để kiếm sống, cậu đã rửa bát đĩa trong khách sạn, phát tờ rơi trên đường và chuyển gạch ở công trường xây dựng, nhưng cậu chưa bao giờ có một công việc lâu dài nào, tệ nhất là cậu còn không đủ tiền để mua một bữa ăn trong ngày nhưng cậu chưa bao giờ cảm thấy cuộc sống khó khăn.