[Abo] Beta Thì Sao, Beta Không Phải Là Người À? – Chương 9 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Abo] Beta Thì Sao, Beta Không Phải Là Người À? - Chương 9

32.

Alpha mang thân phận bí ẩn với chỉ số IQ còn bí ẩn hơn, Long Điềm, hiện tại đang ngồi trên băng ghế dựa ở hành lang bệnh viện, hai mắt phát sáng nhìn Lâm Phàm.

Lâm Phàm vừa bị châm một mũi ở mu bàn tay, nghe nói là viêm dạ dày cấp tính. Bác sĩ nhìn anh và Long Điềm lằng nhà lằng nhằng trước phòng cấp cứu, lại dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn gương mặt tái nhợt của Lâm Phàm, cầm chứng minh thư của hai người đối chiếu tư liệu hồi lâu, dán một mảnh giấy nhỏ \”Xác minh không ngược đãi trong hôn nhân\” lên sổ bệnh án, mới gọi bọn họ vào phòng tiêm. Hiện tại không giống như trước kia, lúc trước Omega bị đánh chết ở nhà cùng lắm cũng chỉ xử theo tội vô ý làm chết người, có khi người chết rồi cũng chẳng ai biết, về sau từ khi ban hành luật hôn nhân mới, mặc dù các bệnh viện nhỏ không được bố trí dịch vụ cách ly đặc biệt cho ABO như ba bệnh viện hàng đầu, nhưng được yêu cầu phải hợp tác chặt chẽ với Cục quản lý pheromone, cũng bao gồm chức năng giám sát nhất định để bảo vệ quyền con người của Omega.

Ai mà biết vừa mới bước ra khỏi phòng tiêm đã thấy một đám người từ phía sau bọn họ ào ào như ruồi nhặng chạy tán loạn trên hành lang. May mà Long Điềm cao lớn, một tay ôm Lâm Phàm, một tay nâng bình truyền dịch mới không bị tách nhau ra.

\”Người nhà bệnh nhân gây rối à?\” Lâm Phàm có hơi lo lắng, nắm chặt điện thoại trong túi quần, sợ lát nữa sẽ xảy ra cảnh đổ máu. Ăn đồ Lâm Nghiễn nấu chưa đến nỗi phải ngỏm, nhưng đi khám bệnh nhìn thấy cảnh sinh tử cũng chẳng vui chút nào.

Long Điềm ghé vào tai anh ầm ĩ nói: \”Nhanh nhanh nhanh, bên kia hành lang vẫn còn chỗ trống kìa!\” Lâm Phàm vốn không để ý đến hắn, Long Điềm đành bất đắc dĩ mang bình truyền dịch của anh theo, cứ như đang nắm sợi dây thừng dắt Lâm Phàm, vẻ mặt thần thánh y hệt tượng nữ thần tự do.

Long Điềm ỷ mình cao lớn đi chen lấn với mấy ông chú bà bác, tìm cho Lâm Phàm một băng ghế ngồi xuống. Lúc sau đám người đứng hóng chuyện mới tản đi hơn nửa, chiếc giường cáng được đẩy ra từ bên trong, tám người vây quanh sát bên giường cáng lao đi như một cơn gió. \”Chú, vừa nãy xảy ra chuyện gì vậy?\” Long Điềm mông không chịu ngồi yên, sáp lại gần ông chú cầm tờ giấy xét nghiệm đang đứng xếp hàng bên cạnh, mỉm cười hỏi. Hắn là Alpha, lại đẹp trai phong độ ngời ngời, dễ dàng tạo thiện cảm với người khác, \” Ôi đừng nhắc đến nữa, vừa nãy là một thai phụ, bản thân mình mang thai mà cũng không biết, bị cảm nên đi truyền dịch, đang truyền nửa chừng đột nhiêu kêu đau bụng, không được cấp cứu sớm có khi… Hầy…\”

Long Điềm trợn mắt, \”Thai phụ không được truyền dịch ấy ạ?\”

Ông chú thản nhiên liếc mắt nhìn Long Điềm, \”Vừa nhìn đã biết là người chưa kết hôn, thai phụ sao truyền dịch được, ảnh hưởng đến thai nhi thì sao?\”

Long Điềm hít sâu một hơi, vội quay đầu nhìn Lâm Phàm, Lâm Phàm nhướng mắt hờ hững nhìn hắn, nói: \”Thử xem.\”

Long Điềm rụt tay trở về.

Ông chú này đoán chừng kiếp trước có thù oán với Lâm Phàm, hoặc là gian tế do Long Điềm phái tới, vào giây phút này mạnh mẽ bổ xuống một đao, tào lao tán dóc: \”Beta có thai hiếm thấy lắm đó nha, dễ xảy ra đủ loại nguy hiểm, mang thai cũng khó khăn cực kỳ…\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.