[Abo] Beta Thì Sao, Beta Không Phải Là Người À? – Chương 6 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Abo] Beta Thì Sao, Beta Không Phải Là Người À? - Chương 6

20.

Long Điềm vừa tức vừa thẹn nhìn Lâm Phàm, trong lòng cảm thấy xấu hổ, nhìn trái nhìn phải chuẩn bị nói qua chuyện khác, ngón tay lên án kiên định nhắm thẳng vào phía dưới của chính mình. Lúc này đầu ngón tay hắn dường như mang khí thế tựa sấm rền chớp giật, khiến toàn bộ hơi lạnh trong căn phòng nhỏ rộng hai mươi lăm mét vuông như ngừng lại ở kỷ Băng Hà.

Năm phút sau, \”Ờm, tôi nói một câu nha.\” Nhân viên công tác lúng túng sờ sờ mũi, hiện tại pháp luật nước ta không có quy định xử phạt rõ ràng đối với các hành vi cưỡng bức Alpha…\”

Long Điềm trợn tròn mắt, \”Anh nói là cưỡng bức Alpha không phạm pháp? Sao lại vậy?!\”

Lâm Phàm đứng một bên bĩu môi, không hề ngại ngùng nói với hắn rằng có khi trên thế giới này chả có Alpha nào bị cưỡng bức đâu, thật đấy.

\”Tôi không quan tâm, tôi muốn đến bệnh viện kiểm tra, chụp CT! Làm siêu âm B! Ai mà biết được cậu ta làm trò gì với hoạ mi của tôi rồi? Lỡ nhà Long chúng tôi tuyệt hậu cậu ta nhất định phải chịu trách nhiệm!\” Long Điềm kéo Lâm Phàm, chuẩn bị bước ra khỏi cửa.

Lâm Phàm cả tay lẫn chân níu lấy bàn làm việc, bị Long Điềm một phát kéo ra, Lâm Phàm kêu gào thảm thiết: \”Đồng chí, đồng chí cảnh sát anh coi hắn ta kìa!\”

\”Anh còn không mau thả người xuống chúng tôi sẽ bắt giữ anh ngay lập tức! Nghe chưa hả! Mau thả người xuống!\”

Long Điềm một tay kẹp Lâm Phàm, một bên tranh luận với nhân viên công tác: \”Vậy anh bỏ dùi cui điện xuống trước đi.\” Hắn vừa nói vừa lùi lại, bế Lâm Phàm lên xông ra ngoài nhanh như một làn khói.

21.

\”Đệt mợ thả tôi xuống, nghe thấy không hả, tôi buồn nôn…\” Long Điềm vốn đang mắt điếc tai ngơ đột nhiên khôi phục lại dây thần kinh thính giác, đặt Lâm Phàm xuống đất, đỡ lấy vai anh ân cần hỏi: \”Ăn phải đồ hư rồi à?\”

Lâm Phàm khom lưng chống đầu gối nửa ngày không nói nên lời, \”Tôi bị say xe, được chưa?\” Tên Alpha này chạy nhanh thiệt sự, cứ lắc lư tới lui làm anh hoa hết cả mắt chóng hết cả mặt. Bình thường Lâm Phàm nào có gan chơi tàu lượn siêu tốc hay tàu cướp biển gì đó, giờ thì hay rồi, báo án không thành còn bị bắt cóc, bắt cóc xong còn được ngồi trên quả tàu siêu tốc chạy bằng cơm. \”Tôi muốn báo cảnh…\” Lâm Phàm bủn rủn ngã quỵ xuống đất.

\” Thiệt tình… \”, Long Điềm cười hì hì lại gần khom lưng nhìn Lâm Phàm, lấy mũi chân đá đá bắp chân anh, \”Ây dô cậu nói xem đang yên đang lành, cậu cưỡng bức Alpha làm gì hử?\”

\”Tôi không…\” Trong dạ dày Lâm Phàm cuộn trào nhộn nhạo một trận, thở không ra hơi yếu ớt nói.

Long Điềm nói: \”Chuyện này có gì phải xấu hổ, nếu tôi đã bằng lòng cưới cậu, vậy cậu cứ thẳng thắn xíu đi có được không?\”

Lâm Phàm ngẩng đầu nhìn trời nắng như thiêu như đốt, mắt trợn trắng: \”Phắn.\”

\”Vậy có chuyện gì với hoạ mi của tôi thế, không lẽ bị người ta đá thật à?\”

Cá chép Lâm Phàm bật dậy, \”Đúng đó!\”

\”Đừng có ngây thơ vậy\”, Long Điềm dùng ánh mắt như nhìn một đứa đần độn nhìn anh đầy thương hại, cứ như thể anh là thằng nhóc Beta học mẫu giáo đang hùng hồn tuyên bố lớn lên sẽ kết hôn với Omega, nồ!

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.