96.
Bạch Thực mở cửa xe ngồi vào trong, Đường Niệm nhìn hắn, cười nói: \”Anh còn tưởng em đi cùng xe với Tiểu Điềm đấy.\”
Bạch Thực nói: \” Đi nhà hàng lần trước đi, tối hôm qua em đã đặt chỗ rồi.\”
\” May có em chu đáo.\” Đường Niệm giảm tốc độ ở giao lộ, từ kính chiếu hậu thấy xe của Long Điềm ở phía xa đuổi theo, lúc này mới đánh vô lăng.
\” Em không nói gì với Lâm Phàm đó chứ.\” Đường Niệm liếc nhìn hắn, góc nghiêng của Bạch Thực bình tĩnh như một pho tượng đá hoa cương trong viện bảo tàng, hắn nói: \” Không có gì, lần trước cậu ấy có giúp đỡ em một chút, nên hàn huyên đôi câu.\” Hắn nhíu mày cười khẽ: \”Em cũng cần phải quen biết bạn trai của Tiểu Điềm chứ?\”
\” A Thực.\”
Bạch Thực không nói gì, quay đầu về phía cửa sổ.
\” Chuyện nhà chúng ta, em đừng tiết lộ ra ngoài.\”
97.
Lúc hai người Long Điềm chạy đến, Bạch Thực đang cắm tay trong túi áo đứng chờ bọn họ ở cửa.
\”Anh của em đâu?\”
\”Đang đậu xe.\” Bạch Thực xua xua tay, \”Hai người vào trước đi, đã đặt chỗ rồi.\”
Cô gái mặc trang phục bồi bàn khẽ cúi người dẫn bọn họ đi vào.
Long Điềm nắm chặt tay Lâm Phàm, nói: \”Vậy chúng ta qua đó trước.\”
Lâm Phàm đi một lúc, trong lòng cứ cảm thấy không yên quay đầu lại, Long Điềm nhìn anh: \” Tiểu Phàm em sao vậy?\”
\” Không có gì.\” Lâm Phàm đáp, \”Em đang nhìn xem anh của anh khi nào đến.\”
\” Ài, thôi đừng để ý bọn họ, lớn đùng như vậy rồi cũng chẳng đi lạc được đâu.\” Long Điềm nhẹ nhàng đẩy sau lưng Lâm Phàm để anh ngồi vào ghế. Lọ hoa trên bàn để đánh dấu bàn đã được đặt trước lập tức được nhân viên phụ vụ dời đi.
\” Xin chào, ngài là ngài Bạch phải không, ngài là người đặt trước bàn cho 2 người?\” Nhân viên phục vụ cổ áo thắt nơ mang nước trà lên cho bọn họ.
\” À… Xin lỗi, có thể cho thêm 2 người ngồi được không?\”
\”… Vâng, không thành vấn đề.\” Nhân viên phục vụ phất tay, lại có thêm 2 bộ dụng cụ khác được mang đến.
\” Anh trai của anh lúc trước thường dẫn anh đến đây, sau này anh xuất ngoại nên không hay đến nữa.\”
Lâm Phàm nâng cốc, hơi nóng bốc lên phả vào mặt anh một màn sương trắng, \” Ừm, anh xuất ngoại lúc học cấp ba phải không?\”
Nhớ lại khi ấy cũng đúng lúc ông nội Long Điềm qua đời, sóng gió biến đổi khó lường một năm, Long Điềm lúc đó lựa chọn xuất ngoại, thật không biết là do thông minh giả ngu, hay là do trực giác giống như động vật hoang dã.
\” Đúng rồi, anh Thực từng nói cho em biết ?\”
\” Ừm, vâng.\” Lâm Phàm gật đầu.
Hai người đang nói chuyện, Đường Niệm và Bạch Thực cũng tiến vào, ngồi xuống ở vị trí đối diện hai người. Đường Niệm nhìn thấy Lâm Phàm, cười nói: \” Tiểu Phàm, đã lâu không gặp, lần trước gặp cậu tôi vẫn tính là khổ công tận tình khuyên nhủ, bây giờ thấy hai người cuối cùng cũng thành đôi, coi như không phụ lòng khổ tâm của tôi.\”