87.
Sáng sớm, nhà Lâm ba người già trẻ lớn bé nghiêm túc căng thẳng ngồi vây quanh bàn cơm. Ba Lâm gõ gõ một quả trứng luộc, thấp giọng nói: \”Đối tượng của Tiểu Phàm, hoàn cảnh như thế nào vậy?\”
Mẹ Lâm nói:\” Là một đứa nhỏ hoạt bát, nói chuyện với em cứ dì ơi dì à lanh lắm, nghe nói có một căn biệt thự ở lưng núi, có lẽ tài chính trong gia đình không tệ.\”
Lâm Nghiễn vùi nửa mặt trong bát sữa đậu nành, phun ra một câu: \”Là một tên lưu manh.\”
\”Hả?\” Ông bà Lâm trợn tròn mắt nhìn về phía Lâm Nghiễn.
Lâm Nghiễn không hề nhúc nhích: \”Vâng.\”
\”Nghiễn Nhi, \’lưu manh\’ là ý gì?\” Mẹ Lâm hít sâu một hơi, lại chực khóc.
Lâm Nghiễn nói: \”Lần trước con với anh hai từng gặp anh ta rồi.\”
\”Lúc nào? Gặp ở đâu?\” Mẹ Lâm sốt ruột hỏi.
\”Gặp lần trước ở đồn công an…\”
\”Hả?!\” Mẹ Lâm kinh hãi, đồn công an là có ý gì, đây đâu phải là nơi người tốt sẽ đến, lẽ nào Long Điềm thực ra là đại ca xã hội đen? Thảo nào lúc trước bà cảm thấy kỳ lạ, tuy giá nhà ở đây so với những thành phố lớn khác không cao bằng, nhưng cũng không tính là thấp, tuổi còn trẻ mà đã có biệt thự, chẳng lẽ là dính líu tới ông trùm xã hội đen dùng tiền bẩn… Bà đứng dậy, đi về phía phòng của Lâm Phàm, \”Tiểu Phàm, Tiểu Phàm con dậy chưa, mẹ có chuyện muốn hỏi con.\”
88.
Lâm Phàm làm ổ trong chăn định giả chết, điện thoại của anh rung một hồi, là Long Điềm gửi tin nhắn đến. \”Tiểu Phàm em dậy chưa, lát nữa đi gặp ba mẹ anh đi, anh đứng dưới lầu nhà em rồi nè~\”
\”Đệt!\” Lâm Phàm giống như đuôi bị lửa bén vội vàng xốc chăn bật dậy, vịn cửa sổ nhìn xuống, một chiếc xe tư nhân đen bóng loáng đậu ở dưới nhà bọn họ. Chuyện này tiến triển cũng nhanh quá đi?! Lần trước anh đi gặp ba mẹ người khác là trong buổi tiệc sinh nhật của bạn cùng lớp, khi đó anh mới biết mình phải ăn mặc chỉnh tề tươm tất khi đến nhà người khác! Lâm Phàm lại nghiêng đầu, áo khoác vắt trên lưng ghế ở bên cạnh giường không thấy tăm hơi, \”Mẹ!\” Lâm Phàm kêu thảm thiết: \”Áo khoác của con đâu rồi?\”
Mẹ Lâm mở cửa phòng, \”Không phải tối qua giặt cho con rồi sao? Còn đang phơi kia kìa?\”
Lâm Phàm mở cửa sổ nhìn ra bên ngoài, chiếc áo khoác đồng phục nhìn qua cũng được tính là trang trọng đang treo ở trên ban công nhỏ nước tỏng tỏng. Lòng Lâm Phàm như khúc cây khô trong ngày đông giá rét, \”Nhà mình còn cái áo khoác nào không mẹ?\”
Mẹ Lâm thật sự không nghĩ đến chuyện này, Lâm Nghiễn thường về nhà, với lại lúc trước vừa tham gia triển lãm nghệ thuật, lễ phục có lẽ vẫn còn, nhưng vấn đề là, vóc người của Lâm Nghiễn lại kém anh đúng một số.
\”Có quần áo hồi cấp ba của con đấy, thằng nhỏ này, con còn lo ở nhà không có quần áo mặc sao?\” Mẹ Lâm bình tĩnh bước vào phòng mở tủ đồ, biết rõ như lòng bàn tay tìm kiếm, \”Con xem, mẹ mua cho con một bộ quần áo thể thao hồi cấp ba, chất liệu rất tốt, ba con bảo vứt đi mẹ còn không nỡ đây này, giặt cho con rồi gấp gọn để trong đây đó.\”