[Abo] Beta Thì Sao, Beta Không Phải Là Người À? – Chương 24 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Abo] Beta Thì Sao, Beta Không Phải Là Người À? - Chương 24

82.

Lâm Phàm bị Long Điềm cọ cả mặt dính đầy nước mưa, tóc tai ướt nhẹp dán vào hai bên má, nhưng anh lại cảm thấy cả người mình đang nóng lên.

Bọn họ ôm nhau hôn loạn xạ, Long Điềm nắm lấy eo anh đẩy lên tường, dường như muốn nhấc bổng anh lên.

Lâm Phàm bị hôn đến mơ màng, cách một lớp áo, anh cảm giác được xương cánh bướm của mình bị người khác dùng đầu ngón tay vuốt ve một cách đầy gợi tình. Lâm Phàm run rẩy, suýt chút nữa trượt xuống, \”Khoan, khoan đã…\” Anh thở hổn hển vươn tay loạn xạ đẩy Long Điềm ra. \”Anh đừng ký hiệu em…\”

Tay của anh đặt trên bả vai Long Điềm.

Long Điềm chớp chớp mắt, hắn cảm giác lưng của Lâm Phàm đột nhiên cứng đờ, như một con thú đang cảnh giác, \”Ừm…\” Hắn chậm rãi thả Lâm Phàm xuống.

Trong lòng Lâm Phàm cảm xúc lẫn lộn, anh quay đầu hắng giọng, nói: \”Beta không thể ký hiệu vĩnh viễn, ký hiệu sau vài ngày cũng sẽ nhạt dần, không có…\” Anh muốn nói \”Không có ý nghĩa gì\”, nói được một nửa thì bị nghẹn lại.

Long Điềm đến gần hôn nhẹ lên chóp mũi anh, nói: \”Lần trước em sợ lắm nhỉ?\”

Cái âu yếm của Long Điềm khiến Lâm Phàm thả lỏng một chút, anh che cổ họng đang đau rát vì đột nhiên thở dốc, nói: \”Không sao đâu.\”

Long Điềm lưu luyến kéo tay anh, nói: \”Vậy tụi mình về thôi? Anh đưa em về.\”

Hai người bước xuống lầu, con đường trước toà nhà quả nhiên bắt đầu ngập nước. Long Điềm nói: \”Anh đậu xe bên ngoài, bảo vệ cổng không cho xe đi  vào, đi vào sợ sẽ chết máy.\”

Hắn nói xong lại dừng một chút, trong đầu bất ngờ nảy sinh ý muốn phải làm sao vừa lãng mạn vừa lịch thiệp ngỏ ý \”Hay là anh cõng em qua đó\” với Lâm Phàm, hắn đối mặt Lâm Phàm, đã quen với việc nói chuyện một cách tuỳ hứng, cũng quen bị Lâm Phàm ném cho bản mặt lạnh tanh. Giây phút Lâm Phàm chấp nhận lời bày tỏ của hắn một cách dịu dàng ấm áp, hắn bắt đầu suy nghĩ.

\”Tiểu Phàm, hay là…\”

Long Điềm vừa ngẩng đầu, đã thấy Lâm Phàm cách đó ba mét xách giày xắn ống quần vẫy tay với hắn, \”Anh còn không đi mau, mưa càng lúc càng to kìa!\”

83.

Lâm Phàm ngồi vào ghế phụ, đóng cửa xe ầm một cái, trời mưa lớn đường không dễ đi, cần gạt nước soạt soạt cũng không có cách nào gạt được hết. Lâm Phàm dường như đột nhiên nhớ ra chuyện gì, \”À đúng rồi, anh đưa em đến chỗ ba mẹ em có được không?\” Lần trước Lâm Phàm bỏ lỡ buổi triển lãm nghệ thuật của Lâm Nghiễn, trong lòng thực sự cảm thấy áy náy, vốn định đi mua chút đồ ăn để an ủi cậu. Anh tính toán, gần đây có lẽ Lâm Nghiễn đang ở nhà, dù sao cũng đang là \”mấy ngày đó\”.

Mặc dù hiện nay thuốc ức chế Omega đã được sử dụng rộng rãi, cũng không có tác dụng phụ mạnh như thế kỷ trước. Về cơ bản nhà nhà người người đều dùng thuốc ức chế Omega, nhiều nhãn hiệu, hiệu quả cũng tốt, không ảnh hưởng đến công việc hay học tập. Mặc dù vậy, thế hệ người lớn tuổi như mẹ Lâm vẫn không yên tâm, sợ Lâm Nghiễn hôm sau sẽ gặp phải chuyện rủi ro, Omega bi thảm một lần sảy chân cả đời ôm hận, quy định Lâm Nghiễn mấy ngày đó bắt buộc phải ở nhà, uống thuốc ức chế rồi cũng phải ở nhà.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.