79.
Có lẽ do ngủ quá nhiều, sáu giờ sáng hôm sau Lâm Phàm đã tỉnh dậy, lượn lờ quanh phòng nửa tiếng lau nhà tưới hoa. Anh không có thói quen ăn sáng ở nhà nên tủ lạnh cũng chẳng có gì để nấu bữa sáng. Trong vòng bạn bè, mẹ Lâm đăng liên tiếp rất nhiều ảnh triển lãm mỹ thuật của Lâm Nghiễn, trong đó còn có một tấm Lâm Nghiễn mặc vest im lặng giơ tay chữ V trước ống kính, Lâm Phàm… nhấn một like. Nhìn đồng hồ cuối cùng cũng chờ được đến lúc chuyến xe buýt đầu tiên khởi hành, Lâm Phàm thong dong xuống lầu đi làm.
Vừa bước ra khỏi chung cư, một con Golden to lớn quen thuộc lao đến trước mặt anh, doạ Lâm Phàm mềm oặt hai chân. Golden vẫy cái đuôi to ngồi xổm trên mặt đất, \”Nana…?\”
Lâm Phàm giật mình ngẩng đầu nhìn — ở bên đường đối diện quả nhiên là Long Điềm áo khoác giản dị, chân đi dép lê đứng đó.
\”Nana!\” Long Điềm cũng chẳng có ý định chạy qua, vẫy vẫy tay với Golden, \”Lại đây!\”
Golden lưu luyến vòng quanh chân Lâm Phàm không nỡ đi.
\”Về mau!\” Long Điềm lại hô một câu.
Nana ư ử mấy tiếng tỏ vẻ bất mãn, dùng cái mũi ướt nhẹp cọ cọ ống quần Lâm Phàm, chạy sang đường trở về bên cạnh Long Điềm.
Lâm Phàm cảm thấy lúc này có lẽ nên chào hỏi một câu thì tốt hơn, anh lóng ngóng giơ tay, chữ \”buổi sáng\” còn chưa kịp thốt ra, vai đã bị ai đó vỗ một cái.
\”Tiểu Lâm hôm nay đi làm sớm ghê ta?\” Là ông cụ Trương sống ở lầu một.
\”A, ông cũng vậy, đi tản bộ sao ạ?\”
Đợi đến lúc anh hàn huyên xong, quay đầu nhìn lại, bên đường đã không còn bóng dáng của Long Điềm nữa.
81.
Phòng ban hôm nay không có nhiều người, nguyên nhân là vì dự án đã ổn thoả, phần đông mọi người cuối tuần tăng ca đến độ muốn ói máu, liền kết bè kết phái xin nghỉ bù. Lúc Lâm Phàm đến trong phòng ban chỉ có anh và một vài đồng nghiệp sống gần công ty.
Giữa trưa, gió lạnh thổi tới dữ đội, đập lên tường kính bộp bộp. Lâm Phàm ngẩng đầu nhìn, mấy toà nhà phía xa không biết bị mưa hay là sương mù che phủ một mảnh trắng xoá, mây đen ùn ùn kéo đến. \”Ây dà, hôm nay dự báo thời tiết nói có mưa lớn, xem ra sắp rồi.\” Đồng nghiệp bên cạnh nói.
\”Chẳng trách hôm nay ít người vậy, thời tiết xấu quá, tôi nhớ đoạn cầu vượt kia một khi mưa lớn xe sẽ bị chết máy nhỉ?\”
Vài đồng nghiệp không mang dù hoặc lo lắng không thể về nhà đều đã tan làm sớm, phòng ban của bọn họ chính là như vậy, lúc có việc thì chạy deadline xuyên đêm, lúc hết việc thì đến hay không cũng chẳng ai quản. Có người đi ngang qua bàn làm việc của Lâm Phàm, \”Lâm Phàm, anh không đi sao?\”
Lâm Phàm nói: \”Mọi người về trước đi, hôm nay Mộng Bạch không đến, tôi giúp cậu ấy sửa lại tài liệu.\”
Lát sau mọi người đã lần lượt kéo nhau rời đi hết, cả tầng chỉ còn phòng của anh còn sáng đèn.
Lâm Phàm ngồi trước màn hình máy tính kiểm tra số liệu, bất chợt sét đánh \”Đùng\” một tiếng doạ anh chết khiếp. Anh quay đầu, màn mưa trắng xoá rào rào đổ xuống, rõ ràng mới xế chiều mà trời đã tối như nửa đêm, chỉ còn ánh đèn đường dưới lầu mơ hồ chiếu sáng. Anh thậm chí có thể nghe thấy tiếng gió rít qua khe hở. Chậc, anh không mang dù. Vốn tưởng rằng còn lâu mới mưa, vẫn có thể kịp chạy về nhà, ai ngờ ông trời nói lật mặt là lật ngay.