[Abo] Beta Thì Sao, Beta Không Phải Là Người À? – Chương 17 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Abo] Beta Thì Sao, Beta Không Phải Là Người À? - Chương 17

61.

Lâm Phàm không bị mẫn cảm với pheromone, ký hiệu cũng mờ dần, phản ứng ký hiệu của người khác ba bốn ngày sau đã không còn rõ ràng, anh đợi hơn một tuần, nghỉ phép năm cũng đã dùng hết rồi, còn cấp lại tiền lương mấy ngày. Không biết do phản ứng ký hiệu như thuỷ triều rút đi, hay là Long Điềm lúc này không quấy rầy anh nữa, cảm giác pheromone của Long Điềm như đèn báo hiệu lúc nào cũng lập loè trong đầu anh cuối cùng cũng biến mất.

Lâm Phàm đưa lưng về phía gương, quay đầu nhìn dấu vết ửng đỏ trên xương bả vai của mình, hiện tại màu đỏ đã biến mất, so với màu da bình thường không có gì khác biệt. Nhưng khoảnh khắc tuyến sinh dục bị người khác cắn xuống như hành tinh nổ tung, cảm giác trống rỗng lạ thường. Dường như xúc cảm trong ký ức vẫn còn lưu lại trên da thịt, anh trở tay xoa nhẹ phần da đã không còn phát nhiệt, mặc áo sơ mi vào.

62.

Đối với việc Lâm Phàm quay trở lại đơn vị công tác, cảm thấy vui vẻ hào hứng nhất là Thẩm Mộng Bạch. Hắn thiếu điều sắp xếp một đoàn hát ương ca chào đón đồng chí Lâm Phàm một đường từ cổng lớn tiểu khu đến tận công ty. \”Òaaa, cuối cùng ông cũng đến rồi, ông mà không quay lại tôi nhất định sẽ nghỉ việc về quê dạy học.\” Thẩm Mộng Bạch nhào đến ôm vai Lâm Phàm khóc lóc, \”Ông đừng vứt bỏ anh em đi làm phu nhân hu hu hu!\”

Lâm Phàm một tay kéo hắn ra khỏi người mình, \”Trách tôi đấy hả?\”

Thẩm Mộng Bạch nước mắt nước mũi đầm đìa, \”Trách tôi, trách tôi, còn tưởng có thể câu được rùa vàng đến tay, kết quả lại vì người của chàng mà may áo cưới.\”

Lâm Phàm nghe cái miệng hắn càng nói càng sai, lập tức ngắt lời: \”Được rồi được rồi, bữa khác mời ông ăn cơm.\”

Thẩm Mộng Bạch lập tức đắc ý vênh váo: \”Không thèm, ông để thiếu gia Long  mời tôi ăn cơm cơ.\”

\”Thế ăn cức đi.\” Lâm Phàm vỗ một cái sau đầu hắn.

Thẩm Mộng Bạch kêu thảm: \”Ông đây là có vợ quên mẹ!\” Hắn đang định lên án tội ác tày trời của Lâm Phàm, chợt Tiểu Lưu phòng bên cạnh lại gần gõ gõ bàn làm việc hai người, \”Mộng Bạch, hôm nay anh không cần đi đưa tài liệu cho thiếu gia Long ký tên nữa.\”

Thẩm Mộng Bạch vui mừng khôn xiết, gật đầu lia lịa, \”Được được.\”

\”Lát nữa anh đem văn kiện này đến lầu 31 tìm quản lý Vương ký tên là được.\”

\”Hả?\” Thẩm Mộng Bạch không hiểu, liếc mắt nhìn Lâm Phàm, \”Không phải tìm thiếu gia Long ký tên sao?\”

\”Ngài ấy từ chức rồi, công việc chuyển qua cho quản lý Vương.\” Tiểu Lưu đặt văn kiện xuống, \”Đồ tôi để đây, anh nhớ nhanh chóng đưa cho ngài ấy.\” Cô nàng đạp giày cao gót sải bước rời đi.

Thẩm Mộng Bạch im lặng quay sang Lâm Phàm, mờ mịt hỏi: \”Xảy ra chuyện gì?\”

Lâm Phàm không nhìn hắn, gảy gảy cây bonsai bên cạnh bàn làm việc \”Ông hỏi tôi làm gì?\”

Thẩm Mộng Bạch níu lấy cánh tay Lâm Phàm, \”Hai người chia tay rồi?\”

\”Gì mà chia tay với chả không chia tay, tôi với anh ta không dính líu chuyện gì hết.\” Lâm Phàm phẩy tay như đuổi ruồi, \”Đi làm việc, giám đốc đến thấy ông còn ở đây lại nói bây giờ.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.