7. [Hoàn] 🐣[Quyển I] Cả Nhà Vai Ác Cưng Chiều Tôi – 🐥Chương 187: Anh khóc? – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

7. [Hoàn] 🐣[Quyển I] Cả Nhà Vai Ác Cưng Chiều Tôi - 🐥Chương 187: Anh khóc?

Thẩm Ôn nhìn Tinh Nặc ngủ, trong mắt đầy xót thương, ngực lại tràn đầy vô vàn dịu dàng.

Thẩm Ôn đứng dậy, vạt áo dài kéo lê trên mặt đất, theo bước chân y phát ra tiếng cọ xát rất nhỏ.

Để lại cho Tinh Nặc một ngọn đèn nhỏ, Thẩm Ôn nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Ngoài cửa, Văn Hành Tuyết dùng mu bàn tay dụi mắt, khẽ nhếch miệng, giống như đã khóc.

Hắn cũng không biết đã đứng ở cửa nghe bao lâu, lại tự tưởng tượng ra những gì, tim cũng mềm nhũn như nước.

Thẩm Ôn khoanh tay, nhẹ giọng chế nhạo: \”Anh khóc?\”

Văn Hành Tuyết buông mu bàn tay xuống, hốc mắt quả nhiên hơi đỏ, hắn cũng không phủ nhận, gật đầu, sắc mặt tái nhợt cũng vì xúc động mà ửng hồng.

\”Anh cảm thấy có lỗi với Tinh Nặc, bé con hóa ra sớm như vậy đã biết hết mọi chuyện, nó cũng không nói, cứ một mình lặng lẽ giấu trong lòng, không muốn làm chúng ta lo lắng.\”

Sau khi Tinh Nặc lớn lên, Văn Hành Tuyết cũng không dám thường xuyên xuất hiện, sợ Tinh Nặc sẽ hỏi mình vì sao.

Văn Hành Tuyết có quá nhiều thứ không thể nói, chỉ có thể kìm nén nỗi nhớ, âm thầm lén nhìn Tinh Nặc.

\”Nó đã sớm có thể thấy anh, còn luôn giả vờ như không thấy.\”

Văn Hành Tuyết nhớ lại, đều cảm thấy Tinh Nặc vẫn là quá hiểu chuyện.

\”Rất lâu trước kia nó hỏi anh thế giới vô hạn lưu là gì, thấy anh không muốn trả lời thì không hỏi nữa, còn chuyển chủ đề đi.\”

Văn Hành Tuyết muốn che chở Tinh Nặc, lại không ngờ rằng cậu đã sớm biết hết mọi chuyện.

Thẩm Ôn cũng im lặng, hiểu rõ tâm trạng buồn bực của Văn Hành Tuyết, móc từ trong lòng ra một chiếc khăn tay.

\”Lau đi.\”

Văn Hành Tuyết nhận lấy, ngay sau đó ôm chầm lấy người trong ánh mắt vừa khó chịu vừa muốn giết người của Thẩm Ôn, nhưng y không nỡ đẩy ra.

\”Anh cũng thật may mắn, sống tạm ở thế giới này bao nhiêu năm như vậy, vợ con đều có cả rồi.\”

Thẩm Ôn nghe hắn nói vậy, vành tai không tự giác ửng hồng, nghiến răng, cho hắn một cú huých khuỷu tay.

\”Cút ngay, vợ con anh ở đâu ra chứ?\”

Văn Hành Tuyết bị Thẩm Ôn đâm cho bao nhiêu nhát dao nhỏ quen rồi, loại đau đớn này hoàn toàn không để vào mắt.

\”Đương nhiên là có.\”

Văn Hành Tuyết cong khóe môi cười, nghiêng đầu nhìn Thẩm Ôn, kéo tay y đặt lên ngực mình.

\”Em sờ xem, tim anh cứ gặp em là đập nhanh lắm, có thể thấy anh thích em bao nhiêu.\”

Văn Hành Tuyết mấy năm nay học được cách nói lời ong bướm, biết Thẩm Ôn sẽ đỏ mặt, còn cố ý ghé sát mặt y.

Thẩm Ôn không chiều hắn, đẩy mặt hắn ra, hừ lạnh một tiếng xoay người xuống lầu.

Tinh Nặc ngủ một giấc thật sâu.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.