Tinh Nặc vuốt ve những đóa hoa hồng nhỏ trong vườn, chóp mũi ngửi mùi hương hoa, ký ức thời thơ ấu cũng ùa về trong lòng.
Cậu cười đứng dậy, bước lên bậc thang, đi vào lâu đài cổ đã lâu không về.
Tinh Nặc xuyên qua một đoạn hành lang, đi vào phòng khách rộng lớn, vừa ngẩng đầu thì thấy ba ba.
Thẩm Ôn ở lâu đài cổ thích mặc trường bào cổ điển của mình, viền vàng đế đỏ, bên trong lót lụa đen tuyền, vạt áo tầng tầng lớp lớp lại không hề trông mập mà lại giống như một đóa hoa hồng kiều diễm xa hoa lãng phí.
Mái tóc vàng như dát lên người y một tầng ánh sáng chói mắt, gần như chỉ ngồi thôi cũng có thể cảm nhận được khí chất tự phụ trên người Thẩm Ôn.
Thẩm Ôn nhìn Tinh Nặc, giờ khắc này không biết vì sao rõ ràng ngồi ở vị trí chủ tọa, ngực lại buồn rười rượi.
Cảm giác hoảng loạn bao phủ lấy y, khiến cổ họng Thẩm Ôn khô khốc, muốn mở miệng, lại sợ giây tiếp theo nhìn thấy vẻ mặt chán ghét của Tinh Nặc.
Thẩm Ôn sợ Tinh Nặc chất vấn mình rốt cuộc có phải là người hay không.
Vì sao nuôi một lâu đài cổ toàn quái vật, vì sao ở cái thế giới vô hạn lưu này mọi người đều sợ hãi, lại vì sao giả bộ dáng vẻ con người nuôi nấng cậu lớn lên…
Quá nhiều vấn đề, Thẩm Ôn chính mình nói không rõ, càng không biết nên trả lời thế nào.
Trong dự đoán của Thẩm Ôn, thế giới vô hạn lưu và thế giới hiện thực có một bức tường ngăn cách tồn tại.
Tinh Nặc vui vẻ khỏe mạnh lớn lên, có lẽ sẽ phát hiện người nhà có chút kỳ lạ nhưng thế giới hiện thực hết thảy đều chân thật tốt đẹp như vậy, Tinh Nặc sẽ nghi hoặc nhưng sẽ không quá mức sợ hãi.
Nhưng hiện tại, thế giới hiện thực sắp bị quái vật xâm lấn thành cái sàng, hai thế giới mắt thấy sắp dần dần hợp nhất, Thẩm Ôn cũng giấu không nổi nữa.
Đều không cần Thẩm Ôn nói cho Tinh Nặc, Tinh Nặc nhạy bén như vậy, chỉ cần phát hiện một chút không thích hợp, bóc tách từng lớp cũng có thể nhận ra chân tướng.
Khi Thẩm Ôn muốn mở miệng, Tinh Nặc trước một bước tiến tới, ôm cổ ba ba.
Giống như khi còn nhỏ, Tinh Nặc dụi đầu vào vai và ngực ba ba, làm nũng nói: \”Ba ba, con muốn ăn bánh quy nhỏ ngọt ngào.\”
Thẩm Ôn cụp mắt, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của đứa con trong lòng, vẻ mặt ôn hòa.
\”Được, để đầu bếp làm cho con nhé?\”
Tinh Nặc đáp lời, ngẩng đầu, đâm vào đôi mắt dịu dàng của Thẩm Ôn, như một dải ngân hà bao la, bên trong chứa đầy tình yêu dành cho Tinh Nặc.
Tinh Nặc bật cười, cảm thấy mình thật sự rất may mắn.
\”Mệnh con tốt thật, thật may mắn, ba ba rất yêu rất yêu con.\”
Sâu trong nội tâm Tinh Nặc vô cùng khát khao tình yêu của người nhà, đừng nhìn cậu luôn lạc quan cười tủm tỉm như mặt trời nhỏ, trên thực tế cậu mới là người thiếu thốn tình cảm nhất.