Thẩm Yến đang ở nhà nấu canh nấm rừng.
Tinh Nặc dạo này học cấp ba, mỗi ngày đều có tiết tự học buổi tối, lại là người không thích ăn thịt, bữa tối nhất định sẽ không ăn tử tế.
Thẩm Yến hễ rảnh là vội về nhà, hầm cho Tinh Nặc một chén nhỏ canh, để cậu uống bồi bổ dinh dưỡng.
Nhưng đêm nay Thẩm Yến đợi mãi đợi mãi vẫn không thấy người về.
Thẩm Bạch Chu ở trường có cuộc họp, buổi tối cũng không về, Thẩm Ôn về lâu đài cổ, trong nhà chỉ còn lại một mình Thẩm Yến.
Cảm thấy có gì đó không ổn, Thẩm Yến tắt bếp hầm canh, nhanh chóng đến trường.
Trong phòng học vắng tanh, cửa lớp Tinh Nặc lại không đóng, giống như người học sinh cuối cùng ra về, căn bản không hề rời khỏi phòng học.
Sắc mặt Thẩm Yến tái mét, nghĩ đến hiện thực không ngừng xuất hiện các loại quái vật và phó bản, lòng anh rơi xuống vực sâu.
Cũng may thành phố Vinh chỉ có mấy phó bản quái vật, Thẩm Yến từng cái tìm kiếm, cuối cùng ở trên xe lửa, cảm nhận được hơi thở của em trai.
Nhưng vị trí anh lên xe ở phía sau, không cùng toa với Tinh Nặc.
Khi Thẩm Yến xuyên qua làn sương đen giữa các toa tàu để tìm kiếm, thấy quái vật thế nhưng lao về phía em trai, khóe mắt anh như muốn nứt ra, lý trí suýt chút nữa mất kiểm soát.
Anh theo bản năng dùng năng lực bóp chết con quái vật, chạy tới ôm chặt em trai vào lòng.
Xoa mái tóc mềm mại xõa tung của em trai, Thẩm Yến cuối cùng cũng bình tĩnh lại, khẽ khàng thở dài.
Tinh Nặc cong mắt, bật cười, giải thích: \”Không sao đâu anh cả, con quái vật này thật ra không quá lợi hại, hơn nữa anh xuất hiện cũng rất kịp thời, đã cứu em.\”
Thẩm Yến ra tay cực kỳ kín đáo, những người chơi có dị năng trên toa tàu thậm chí còn không thấy.
Nhưng Tinh Nặc lại nói thẳng ra là Thẩm Yến đã cứu mình.
Lòng Thẩm Yến trùng xuống, luôn cảm thấy em trai đã biết chuyện gì đó, cổ họng anh khô khốc, hồi lâu vẫn không nói nên lời.
Tinh Nặc nghe thấy tiếng thông báo trên toa tàu vang lên, trên tàu lại có thêm ba người thường ngơ ngác lên tàu.
Họ thấy trên mặt đất vẫn còn vệt máu chưa khô hẳn, còn có cánh tay con quái vật chưa kịp ăn hết, \”a\” một tiếng hét lên, hồi lâu sau mới yên tĩnh lại.
Toa tàu trở lại yên lặng.
Tinh Nặc kéo anh trai ngồi xuống, mặt mày tươi tắn, đôi mắt trong veo như thường, lóe lên một chút ánh sáng vụn vặt.
\”Sao anh cả tìm được em?\”
An Tử Mặc cũng thò đầu ra từ phía sau, thấy người quen không khỏi có chút kích động, tuy rằng cậu ta hơi sợ anh trai Tinh Nặc, nhưng vẫn cứ bô bô không ngừng.
\”Anh trai Tinh Nặc, anh không biết toa tàu này nguy hiểm thế nào đâu! Nhưng đầu óc Tinh Nặc thông minh lắm, một chút đã tìm ra sơ hở, xử lý mấy con quái vật! Bằng không tụi em cũng không sống đến bây giờ đâu, đã sớm chết trong đợt quái vật tấn công trước rồi!\”