7. [Hoàn] 🐣[Quyển I] Cả Nhà Vai Ác Cưng Chiều Tôi – 🐥Chương 180: Vô tình – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

7. [Hoàn] 🐣[Quyển I] Cả Nhà Vai Ác Cưng Chiều Tôi - 🐥Chương 180: Vô tình

Bên trong toa tàu.

Tinh Nặc ngồi ở hàng ghế giữa, tựa vào lưng ghế. Vì vừa mới lên tàu nên cậu vẫn chưa hiểu rõ tình hình, chỉ có thể lặng lẽ quan sát toa xe này.

Toa tàu nhìn chung không khác mấy với toa tàu bình thường, bên trái là hàng ghế đôi, bên phải là dãy ghế ba chỗ.

Không gian chật hẹp, không có bàn gấp, trên trần cũng chẳng có bảng điện tử hay bất kỳ thông báo nào – tất cả thông tin đều phải dựa vào cái giọng phát thanh kỳ quái kia.

Hàng ghế phía trước lác đác vài người, hàng sau cũng khá thưa thớt, nhưng khu vực giữa lại khá đông.

Đây chính là lý do Tinh Nặc không do dự khi lên tàu, lập tức kéo An Tử Mặc ngồi vào khu vực giữa này.

Hai người đi làm lên tàu sau đó chậm một bước, khi hàng ghế giữa đã chật kín, họ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ngồi hàng phía trước với vẻ mặt khó hiểu.

Tinh Nặc đoán rằng có thể là vì hàng ghế đầu và cuối gần cửa toa, ai cũng cảnh giác với những nguy hiểm chưa rõ ràng.

Dù sao thì không ai biết được, rốt cuộc thứ lên tàu cùng mình là con người… hay là quái vật.

Khi Tinh Nặc đang âm thầm quan sát, những người khác trong toa cũng đang lặng lẽ theo dõi cậu.

Thấy Tinh Nặc còn rất trẻ, gương mặt non nớt, ánh mắt trong sáng, cả hai người đều mang cặp sách, họ phần nào đoán ra được: Đây chắc là học sinh cấp ba.

Cách một lối đi nhỏ, một cô gái trông dịu dàng ngồi đối diện nghiêng đầu hỏi: \”Em trai, tụi em là học sinh à? Vô tình bị lôi lên chuyến tàu này sao?\”

An Tử Mặc vốn là người nhiều lời, mà bầu không khí căng thẳng trong toa suýt khiến cậu ta nghẹt thở. Vừa được người bắt chuyện, cậu ta lập tức định lên tiếng, nhưng đã bị Tinh Nặc ấn xuống không cho nói.

\”Vô tình à? Cũng không hẳn, chỉ là không ngờ nơi này lại quái dị như vậy.\”

Ban đầu họ muốn thử xem hai người này là người chơi hay chỉ là dân thường vô tình lạc vào phụ bản, nhưng không ngờ cậu nhóc trắng trẻo kia lại không mắc bẫy, lời nói lấp lửng chẳng đưa đến đâu.

Ban đầu còn tưởng hai người chỉ là người thường, nhưng rồi ánh mắt cô gái thoáng lướt qua người Tinh Nặc đầy nghi hoặc.

Người chơi thường mang theo đạo cụ, và có vẻ mặt bình tĩnh, không hoảng loạn như dân thường. Mà Tinh Nặc và An Tử Mặc thì lúc mới lên đã nhanh chóng chiếm chỗ ngồi giữa, im lặng không nói năng gì – khiến họ không thể chắc chắn được thân phận.

Không lẽ… là người chơi có thực lực?

Không đoán ra được, người chơi nữ kia từ bỏ trò chuyện với hai học sinh, mà đứng dậy tiến về hàng ghế phía trước, nơi hai người đi làm đang ngồi, bắt chuyện.

Hai người đi làm kia cảnh giác không cao, mới bị hỏi mấy câu đã tự khai sạch thông tin.

\”Không biết, rốt cuộc đây là đâu? Sao mọi người ngồi trên tàu mà ai cũng im lặng vậy?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.