7. [Hoàn] 🐣[Quyển I] Cả Nhà Vai Ác Cưng Chiều Tôi – 🐥Chương 178: Tư vấn tâm lý – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

7. [Hoàn] 🐣[Quyển I] Cả Nhà Vai Ác Cưng Chiều Tôi - 🐥Chương 178: Tư vấn tâm lý

Bảng điểm thi đánh giá được dán lên bảng thông báo ngay trong ngày khai giảng thứ hai.

Bạn cùng bàn của Tinh Nặc cứ liên tục nhìn ra ngoài cửa sổ, tâm trạng bất an suốt buổi học sáng. Một người vốn trầm lặng như cậu ta lại chủ động mở lời với Tinh Nặc: \”Tinh Nặc, cậu có đoán được mình được bao nhiêu điểm không?\”

Tinh Nặc lắc đầu, ngón tay trắng thon xoay cây bút, tựa mặt lên tay nói: \”Không, tớ không thích tính điểm sau khi thi xong.\”

Bạn cùng bàn không biết nói gì, tiếp tục ngồi không yên, cứ ngóng ra ngoài mãi.

Vừa tan học buổi sáng, đám học sinh đã đổ xô tới bảng thông báo, chen chúc tìm tên mình trong danh sách.

Tinh Nặc nhìn thấy một biển đầu người, chen mãi không vào được, đành lùi lại, định đợi tiết sau rồi xem.

Nhưng chưa kịp rời đi, từ phía trước có tiếng An Tử Mặc hét to: \”Tinh Nặc! Cậu lại đứng nhất nữa rồi!\”

Thành tích học tập của Tinh Nặc từ tiểu học đến giờ luôn đứng đầu, rất ít khi tuột khỏi vị trí số một. Hơn nữa, thái độ học tập của cậu rất nghiêm túc, hầu như không mắc sai sót nào trong các kỳ thi.

Nghe tiếng An Tử Mặc, Tinh Nặc mím môi cười, khóe miệng lộ ra lúm đồng tiền ngọt ngào: \”Biết rồi, An Tử Mặc, cậu ra đây trước đi.\”

An Tử Mặc cũng tìm được tên mình giữa biển danh sách, mồ hôi nhễ nhại len ra khỏi đám đông, vỗ vai Tinh Nặc rồi thở hổn hển: \”Đáng sợ thật đấy, điểm của trường này cao quá, trước kia ở trường cấp hai cậu còn bỏ xa người khác, lần này lại chỉ hơn người đứng thứ hai có bốn, năm điểm!\”

Tinh Nặc đưa cho cậu ta chai nước, giúp An Tử Mặc điều hòa hơi thở.

\”Không sao đâu, Nhất trung có đội ngũ giảng dạy rất mạnh, cậu cứ học tốt là sẽ ổn, đỗ vào khoa chính quy không thành vấn đề.\”

An Tử Mặc thở dài, cậu ta vốn không phải đứa dốt, chỉ là hay sốt ruột, thích chơi, không chịu ngồi yên học hành.

\”Mẹ tớ cũng nói thế, nhưng mà mấy ngày nay tớ cứ nhớ lời anh họ nói, trong lòng cứ thấy bất an. Cậu nói xem, liệu thế giới này có thật sự sẽ hỗn loạn lên không?\”

Tinh Nặc gõ đầu cậu ta một cái, mắng đùa: \”Dù có loạn thì cũng phải thi đại học đã! Học vất vả ba năm rồi, cho dù quái vật có rơi xuống cũng không ngăn được tớ thi!\”

Cậu trợn mắt tạo vẻ dữ dằn, tóc tai rối bù trông như một nhóc ngốc nghếch đang cố ra vẻ dọa người: \”Lúc đó quái vật nào dám xuất hiện, tớ chém một phát là xong!\”

An Tử Mặc bật cười, bóp má Tinh Nặc một cái rồi bỏ chạy: \”Bảo sao mẹ tớ cứ bảo mặt cậu dễ bóp, quả đúng là vậy ha ha ha!\”

Tinh Nặc chưa bao giờ nghĩ mình sẽ bị bạn đồng lứa bóp má như vậy, ngẩn người đứng tại chỗ, mãi mới phản ứng lại, hét lớn: \”An Tử Mặc! Đứng lại đó cho tớ!\”

Hai người vừa đuổi vừa đánh nhau chạy về khu học tập.

Phía sau bọn họ, một nữ sinh lén dùng điện thoại chụp lại cảnh đó, cười hí hửng rồi đăng ảnh lên diễn đàn trường:

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.