7. [Hoàn] 🐣[Quyển I] Cả Nhà Vai Ác Cưng Chiều Tôi – 🐥Chương 177: Logo công ty – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

7. [Hoàn] 🐣[Quyển I] Cả Nhà Vai Ác Cưng Chiều Tôi - 🐥Chương 177: Logo công ty

Tinh Nặc vốn nghĩ rằng cuối tuần này sẽ yên bình, chẳng có gì bất thường.

Buổi sáng, cậu dậy sớm đi cùng ba ba đến cửa hàng bán hoa, lựa vài bó hoa xinh đẹp. Buổi chiều, cậu mang theo hộp cơm giữ ấm, đi tìm Thẩm Yến để đưa cơm tối cho anh.

Thẩm Yến ở công ty và ở nhà gần như là hai con người khác hẳn.

Ở nhà thì anh dịu dàng, chu đáo, thường đeo chiếc tạp dề hình gấu nhỏ, lo chuyện nấu cơm, việc nhà, chăm sóc mọi người. Còn ở công ty thì anh mặc âu phục giày da, ít khi nở nụ cười, trông lạnh lùng, khí chất toát ra như cao đến gần ba mét.

Tinh Nặc đặt hộp cơm lên bàn trà nhỏ trong phòng làm việc rồi ngồi trên ghế sofa đợi Thẩm Yến họp xong quay lại.

Phong cách văn phòng của Thẩm Yến hơn chục năm nay vẫn không thay đổi. Nhưng vì Tinh Nặc hay ghé thăm nên văn phòng có thêm một vài chi tiết mềm mại hơn – một chiếc gối ôm màu vàng nhạt và tách trà có hình chú chó đáng yêu.

Trên bàn làm việc còn dán tấm sticker mà Tinh Nặc từng dán khi còn nhỏ. Lúc ấy, cậu thấy văn phòng của anh trai trông quá đơn điệu, nên cố tình chọn miếng sticker đẹp nhất của mình để dán lên.

Nhớ lại chuyện cũ, Tinh Nặc không nhịn được mà bật cười, đi đến trước bàn làm việc nhìn tấm sticker đã phai màu, khóe môi khẽ cong lên.

Thấy anh trai mãi vẫn chưa quay lại, Tinh Nặc ngồi không yên, lập tức xuống dưới quảng trường nhỏ có đài phun nước đi dạo một vòng.

Phía trước công ty, trên quảng trường nhỏ có khá nhiều nhân viên lén ra ngoài thư giãn. Họ tụ tập quanh đài phun nước, chơi đùa cùng bầy chim bồ câu.

Tinh Nặc ngẩng đầu nhìn đám chim bồ câu kia, rồi ghé cửa hàng tiện lợi bên cạnh mua ít bánh mì, rắc bên cạnh đài phun nước chờ bồ câu đến ăn.

Cậu cúi đầu nhìn chú bồ câu trắng nhỏ nhắn mềm mại trước mặt, còn chưa kịp đưa tay sờ thì ngẩng đầu lên đã thấy nước từ đài phun bỗng biến thành một đàn bồ câu bay ào ra.

Bồ câu hoảng loạn lao ra từ đài phun nước, vỗ cánh bay lên không trung.

Vô số lông chim trắng rơi lả tả như một cơn mưa lông, khiến tầm nhìn của Tinh Nặc bị che khuất.

Cậu giơ tay gạt lông chim sang một bên, nhưng lại bị mùi lông chim làm ho sặc sụa hai tiếng.

Người đi đường xung quanh bị cảnh tượng bất ngờ làm hoảng hốt, ai cũng lùi lại vài bước.

\”Sao lại thế này?! Mình bị hoa mắt sao? Bồ câu từ đài phun mọc ra à?\”

\”Không! Tôi cũng thấy mà, trời ơi, đây là biểu diễn ảo thuật gì sao?\”

\”Mau quay lại đi! Đăng lên mạng ngay!\”

Người xem náo nhiệt càng lúc càng nhiều, ai cũng rút điện thoại ra quay cuồng cuộn cảnh đài phun nước.

Tinh Nặc quay đầu nhìn lại, sau khi đàn bồ câu đã tản đi, lại có vài người bước ra từ đài phun.

Mặc đồng phục màu mè và áo phông ngắn tay – dáng vẻ quen thuộc khiến Tinh Nặc liếc một cái đã nhận ra ngay.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.