Thứ sáu, Tinh Nặc bước vào kỳ khảo sát chất lượng đầu tiên của cấp ba.
Phòng thi bị sắp xếp lại hoàn toàn, bàn học bị kéo đi hết, học sinh được phân tán ra nhiều phòng để thi.
Các bạn học sinh tìm được chỗ thi của mình thì ai nấy cũng than thở, mệt mỏi nhìn giáo viên phát đề thi.
Tinh Nặc có thành tích khá tốt từ lúc mới nhập học nên được xếp ở bàn đầu của phòng thi số một.
Cậu chăm chú nhìn cây bút trong tay, đầu óc rối bời bởi mọi chuyện đã xảy ra trong vài ngày qua.
Bị giáo viên nhắc nhở, Tinh Nặc mới \”à\” một tiếng như sực tỉnh rồi đưa bài thi chuyền cho bạn ngồi sau.
Kỳ khảo sát kéo dài hai ngày liên tục khiến đầu Tinh Nặc như muốn nổ tung. Cái âm thanh lạ lùng trong đầu ngày càng rõ ràng, như thể đang vang lên sát bên tai vậy.
Cậu lắc đầu, cố ngăn bản thân nghĩ linh tinh rồi nhanh chân đi đến nhà ăn mua cơm.
Nhà ăn ồn ào, học sinh mặc đồng phục, ai cũng trẻ trung tràn đầy sức sống, trong không khí ngập tiếng nói cười.
Tinh Nặc ăn uống không tốt, chỉ mua hai cái bánh bao. Đang định quay về lớp thì thấy An Tử Mặc.
Cậu đi đến, gọi hai tiếng mà không thấy đáp lại, đành phải vỗ vai An Tử Mặc.
An Tử Mặc như chim bị giật mình, người cứng đờ, mắt mở to, quay phắt đầu nhìn quanh.
\”Ai vậy?! À, là Tinh Nặc hả?\”
Nhìn thấy Tinh Nặc, An Tử Mặc mới thở phào nhẹ nhõm, cả người cũng dịu xuống.
\”Làm tớ sợ muốn chết, sao cậu tự nhiên nhảy ra vậy?\”
Nghe vậy, Tinh Nặc hơi khó hiểu, nghiêng đầu nhìn An Tử Mặc rồi hỏi: \”Tớ gọi cậu mấy tiếng, cậu không nghe thấy hả? Đang nghĩ gì mà đờ người ra vậy?\”
An Tử Mặc định nói gì đó nhưng lại thôi, mở miệng rồi chỉ gãi gãi đầu, nói một câu cho qua chuyện: \”Vừa thi xong tâm trạng không tốt, nên ngơ ngẩn chút thôi.\”
Tinh Nặc thấy An Tử Mặc hôm nay có gì đó rất lạ, định hỏi thêm thì mấy bạn cùng lớp đã vẫy tay gọi tới, đành tạm gác lại chuyện này.
Trong tiết tự học buổi tối, học sinh chẳng còn tâm trạng nào học, ai cũng lo bàn tán, tranh cãi về đáp án bài thi.
Tinh Nặc ngồi yên tại chỗ, mắt khẽ khép hờ, hàng mi dài và dày che khuất đôi mắt đen láy óng ánh dưới ánh đèn sáng.
Cô bạn ngồi trước còn định quay lại hỏi Tinh Nặc câu cuối cùng của bài thi tính ra bao nhiêu, nhưng vừa quay lại đã thấy gương mặt trắng trẻo dưới ánh đèn của cậu, không khỏi nhỏ giọng cảm thán: \”Người thường như tụi mình, nhìn thấy gương mặt thần thánh như vậy, có chết cũng cam lòng!\”
Cô bạn quay trở lại, trong lòng còn gào thét vài câu, cuối cùng không nhịn được lén chụp một tấm ảnh, đăng lên diễn đàn.
Tinh Nặc – người dạo gần đây thường thất thần, cảm nhận được tiếng chớp đèn flash thì ngẩng đầu lên, nhìn quanh lớp học rồi thở dài, đưa tay xoa trán.