Tinh Nặc ngồi trên đầu bức tường, thấy cô nữ sinh lúc nãy bị cắn rơi xuống, nhưng khoảng cách quá xa, cậu hoàn toàn không kịp cứu.
Trong tiếng la hét thảm thiết của nữ sinh, Tinh Nặc theo bản năng nhắm mắt lại thì chợt nghe thấy từ đầu hẻm vọng ra tiếng kêu \”tích tích\” của xe điện.
Đó chẳng phải là chiếc xe điện của cậu sao?
Tinh Nặc mở mắt ra, thấy Thẩm Bạch Chu – đội mũ bảo hiểm có hình vịt vàng – đang cưỡi xe điện lao về phía con quái vật thai phụ.
Quái vật mang hình hài thai phụ há miệng thật to, tối đen, nhìn thấy người đang cưỡi xe lao đến thì chẳng mảy may quan tâm.
Nó lao tới định tấn công Thẩm Bạch Chu, nhưng khi đến gần, lại đột nhiên cảm nhận được một áp lực khủng khiếp tỏa ra từ người anh.
Một cảm giác nghẹt thở đáng sợ, như đến từ đáy biển sâu thẳm, mang theo vị mặn ẩm ướt của nước biển, như thể sắp nhấn chìm toàn bộ thân thể nó khiến nó không thể ngoi lên mặt nước được nữa.
Thai phụ thở hổn hển vài tiếng, như bị bóp nghẹt rồi đổ rạp xuống đất.
Nó giãy giụa đau đớn trong chớp mắt rồi gượng ngồi dậy, bắt đầu nôn khan bên lề đường.
Trước ánh mắt của mọi người, nó không ngừng nôn ra những khối thịt, đầy máu me, hình thù kỳ quái, có cái còn giống tay chân người.
Cô nữ sinh bị cắn không nhịn được bịt miệng, cũng buồn nôn theo.
Thai phụ nôn suốt gần năm phút, mặt đất đầy những khối thịt giật giật, bụng của nó cũng xẹp xuống nhanh chóng như một quả bóng bị xì hơi.
Những khối thịt vẫn tiếp tục giật giật bên cạnh nó, miệng không ngừng gọi \”mẹ, mẹ\”.
Tinh Nặc đã nhảy xuống khỏi tường, nhận ra điểm yếu của thai phụ, không còn thời gian để ghê tởm, lập tức giẫm nát mấy khối thịt dưới chân.
Mỗi khối thịt bị giẫm nát sẽ hóa thành một làn sương máu tan ra, sắc mặt thai phụ lập tức tái nhợt.
\”Mau lên! Đám thịt này chắc chắn là điểm yếu của nó!\”
Mọi người vội vàng chạy đến hỗ trợ. Họ nhận ra những khối thịt này trông ghê rợn nhưng thực ra rất yếu, hoàn toàn không đáng sợ như con quái vật ban nãy.
Thai phụ thấy vậy thì hét lên một tiếng, giọng gào thảm thiết vang vọng cả màn đêm: \”Đây là từng khối từng khối thịt ta đã cực khổ mới nuốt vào được! Sao các ngươi dám giẫm nát chúng?!\”
Nó lập tức lao về phía cô nữ sinh bị cắn, nhưng cô né không kịp, trong hoảng loạn lại bất ngờ phóng ra một quả cầu lửa.
Quả cầu nhỏ thôi, nhưng khi chạm vào người thai phụ đã đốt cháy làn da của nó trong chớp mắt.
Cô nữ sinh thấy vậy thì sững sờ, nhìn lòng bàn tay của mình, ánh mắt đầy vẻ bối rối, vừa hưng phấn vừa kinh ngạc.
Tinh Nặc đã giẫm nát không ít khối thịt, cũng thấy cảnh cô gái phóng ra quả cầu lửa.
Nhưng cậu không hề tỏ ra quá ngạc nhiên, chỉ hơi hạ mắt xuống rồi tiếp tục cúi đầu giẫm nát những khối thịt gần chân mình.