Bị đâm vào chân bàn, Tinh Nặc choáng váng ôm đầu, vịn vào góc bàn đứng dậy.
Cái đuôi nhỏ của bé nhẹ nhàng vẫy vẫy, nhìn một đám nhân ngư nhỏ nằm lăn lóc dưới đất, không khỏi ngẩng đầu nhìn Leah.
Leah lúc đó đang bưng cá đến, thấy bé nhân ngư mới đến đã bị đâm ngã thì tức giận chống tay vào hông, bơi lại gần, gỡ từng đứa nhóc nhân ngư còn đang rối vào nhau ra, sắp xếp chúng đứng thành hàng.
\”Sao các em lại hậu đậu vậy hả? Trước kia tộc trưởng đã dạy các em như thế nào?\”
Biết mình sai, mấy nhân ngư nhỏ ngoan ngoãn đứng thành hàng, rụt rè vẫy đuôi, cúi đầu không dám ngẩng lên.
Leah nhìn thấy bộ dạng đáng thương này của các nhóc, lại không nỡ mắng, thở dài một hơi.
\”Thôi được rồi, lần này tha cho các em. Nhưng lần sau không được nóng nảy như thế nữa. Tộc nhân ngư chúng ta là sinh vật thông minh nhất đáy biển, phải làm gương tốt!\”
Mấy nhân ngư nhỏ vội vã gật đầu rồi len lén nhìn về phía Tinh Nặc – bé nhân ngư với màu vàng kim lấp lánh.
Một nhân ngư nhỏ tròn trĩnh màu đỏ là người đầu tiên lên tiếng hỏi: \”Leah, cậu ấy là ai vậy? Trước giờ bọn em chưa từng thấy qua!\”
Leah bơi lại gần Tinh Nặc, chính thức giới thiệu với mọi người: \”Đây là bé nhân ngư hoang dã mà chị gặp được bên ngoài khi đi ra ngoài. Từ giờ sẽ sống cùng với mọi người ở đây! Các em phải chăm sóc bạn thật tốt, để bạn sớm quen với cuộc sống nơi này nhé!\”
Nhân ngư nhỏ màu đỏ béo tròn gật đầu liên tục, không nhịn được bơi vòng quanh Tinh Nặc để nhìn.
\”Cậu ấy đẹp thật đó! Tóc và đuôi đều màu vàng sáng lấp lánh!\”
Một nhân ngư nhỏ khác có màu lam nhạt cũng bơi đến, đưa tay nhỏ ra sờ tóc Tinh Nặc.
\”Cậu ấy nhỏ xíu luôn! Còn nhỏ hơn cả Thủy Tâm nữa đó!\”
\”Thật sự là nhân ngư nhỏ hoang dã sao?\”
Tinh Nặc bị vây quanh bởi một đám nhân ngư nhỏ, không khỏi vẫy đuôi vài cái, rụt người núp sau lưng Leah – người đã dẫn bé đến đây.
Leah thấy bé nhân ngư vàng kim ỷ lại vào mình như thế, tim như tan chảy.
Cô ôm mặt làm động tác khoa trương, hô lên mấy tiếng: \”Trời ơi, bé con nhân ngư thật sự quá đáng yêu luôn!\”
Bé nhân ngư làm gì cũng đáng yêu hết!
Tất nhiên, một khi lớn lên rồi, trở thành người trưởng thành thì lại cực kỳ đáng ghét!
Leah nắm tay Tinh Nặc, biết bé không hiểu ngôn ngữ của nhân ngư nên dùng hành động để an ủi, xoa nhẹ đầu bé.
\”Đừng sợ, bé nhân ngư này vừa nhìn đã biết là từng chịu nhiều khổ sở ở bên ngoài.\”
Những nhân ngư nhỏ khác cũng chụm đầu lại, tò mò nhìn Tinh Nặc, khe khẽ bàn tán: \”Cậu ấy trước kia không có tộc đàn, cũng không có nhân ngư trưởng thành chăm sóc, vậy làm sao mà lớn lên được nhỉ?\”
\”Chắc cũng nở ra từ trứng nhân ngư thôi!\”
\”Tớ thích cái đuôi của cậu ấy, sau này khi tớ lớn lên, tớ muốn ở bên cậu ấy!\”