7. [Hoàn] 🐣[Quyển I] Cả Nhà Vai Ác Cưng Chiều Tôi – 🐣Chương 95: Nhân ngư – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

7. [Hoàn] 🐣[Quyển I] Cả Nhà Vai Ác Cưng Chiều Tôi - 🐣Chương 95: Nhân ngư

Sống chung với Thẩm Bạch Chu mấy năm, Thẩm Yến hiểu quá rõ tên đầu óc như bạch tuộc này có thể gây ra chuyện gì phiền phức.

Cậu luôn có những ý tưởng kỳ quặc, trước đó còn xúi Tinh Nặc mặc bộ đồ vịt nhồi bông, làm bé con khóc giận suốt một lúc.

Vừa cầm muôi vừa \”vô tình\” đập một cái vào trán Thẩm Bạch Chu, Thẩm Yến cười mà không thật sự cười.

\”Xin lỗi, không cẩn thận gõ trúng đầu cậu rồi.\”

Trán Thẩm Bạch Chu bị gõ đỏ một mảng, ôm tay tựa lưng vào ghế, nhấc mắt lạnh lùng nhìn Thẩm Yến.

\”Anh đang cố ý phải không?\”

Thẩm Yến lạnh nhạt cười, tháo tạp dề ra.

\”Cuối cùng cũng nhận ra hả? Tôi tưởng tôi thể hiện rõ lắm rồi.\”

Tinh Nặc đang rối rắm chuyện tiên cá có thật hay không, nghe vậy thì vội vàng lên tiếng, dùng giọng non nớt nhỏ nhẹ để dàn hòa.

\”Anh cả không cố ý đâu, anh cả nấu ăn chắc là mệt quá thôi.\”

Rồi bé lại quay sang vỗ tay Thẩm Yến: \”Anh đừng giận, cô giáo nói bạn nhỏ ngoan phải biết lễ phép.\”

Mỗi lần ba ba không ở nhà, Tinh Nặc thấy mình như kẹp giữa hai ông anh trai, đóng vai \”bé hoà giải\”.

Vì nể mặt Tinh Nặc, Thẩm Bạch Chu chỉ hừ một tiếng rồi không nói gì thêm.

\”Tinh Nặc, mình đi thôi, khỏi ăn với cái túi rác đen thui này làm gì.\”

Trong mắt Thẩm Bạch Chu, Thẩm Yến đen đúa đến mức chẳng khác nào cái bao rác vô dụng.

Tinh Nặc được bế lên, nghiêm mặt sửa lời: \”Không phải vậy, anh cả không có đen đâu, cũng không phải rác, nếu là túi thì cũng là cái túi rất hữu dụng cơ!\”

Thẩm Bạch Chu không nhịn được bật cười, ôm Tinh Nặc ra ban công.

\”Được rồi được rồi, coi như ảnh là cái túi xịn vậy.\”

Tay ngứa ngáy, cậu nhéo vài cái vào má Tinh Nặc rồi tranh thủ tưới mấy chậu hoa trên ban công. Tiện tay nghịch phá, cậu còn hái được mấy bông hoa huệ thơm ngát.

Tinh Nặc làm bộ như người lớn, đặt ấm tưới xuống, ngăn không cho anh trai hái thêm.

\”Không được hái đâu, ba ba nói hoa phải để chúng nó lớn lên.\”

Thẩm Bạch Chu lúc này mới chịu dừng lại, nhìn mấy chậu hoa run lẩy bẩy vì bị dọa, cảm thấy chẳng còn thú vị gì.

\”Thôi được, tới đây Tinh Nặc, anh cho em cái này hay lắm.\”

Nói xong, Thẩm Bạch Chu lén nhìn ra chỗ Thẩm Yến đang dọn bàn, xác nhận anh không chú ý, rồi nửa ngồi xuống, nhét một viên ngọc nhỏ vào tay Tinh Nặc.

\”Suỵt! Đừng để Thẩm Yến thấy, ảnh mà biết là sẽ giành mất của em đấy.\”

Tinh Nặc định nói là \”anh ấy sẽ không như vậy đâu\”, nhưng miệng bị Thẩm Bạch Chu dùng tay bịt lại, chỉ biết gật đầu lia lịa.

Thẩm Bạch Chu giúp bé nhét viên ngọc vào túi áo yếm rồi giả vờ như không có chuyện gì, lắc lư quay lại phòng khách.

Tinh Nặc cũng hồi hộp theo, như thể đang làm chuyện xấu với anh hai, tay chân cứng đờ, cũng rón rén ngồi lại ghế sofa.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.