Nhóm thiếu niên chạy xe được nâng cấp mặc áo da quần da, tháo mũ bảo hiểm màu xám bạc trông ngầu lòi ra, huýt sáo về phía Tinh Nặc đang đội mũ vịt vàng cùng Thẩm Bạch Chu.
\”Anh em, thấy ngầu chưa?!\”
Những tên khác cũng hò hét hùa theo, vừa cười vừa chặn trước mặt Thẩm Bạch Chu.
Thẩm Bạch Chu xuống xe, tháo mũ bảo hiểm, mái tóc có xen vài sợi màu bạc buông xuống trước trán, ánh mắt lười biếng ngước lên.
\”Chặn đường làm gì?\”
Cậu hoàn toàn không để mấy tên thiếu niên này vào mắt.
Điều duy nhất cậu quan tâm là liệu mình và em trai có thể tiếp tục chạy xe hóng gió quanh bờ sông không – đây là lần đầu Tinh Nặc được ngồi xe điện, rõ ràng vẫn còn thấy hứng thú lắm.
Tinh Nặc cũng nhảy khỏi xe, tháo chiếc mũ vịt vàng đang đội, tóc rối bù, nắm lấy vạt áo anh trai, mắt nhìn nhóm thanh niên đối diện.
Một tên trong nhóm bước tới, nhìn mái tóc màu bạc của Thẩm Bạch Chu, ngạc nhiên thốt lên: \”Ôi trời! Tóc của cậu chất thế! Nhuộm ở đâu vậy? Đều màu ghê!\”
Thẩm Bạch Chu mắt lim dim, có vẻ chẳng buồn trả lời, một lúc sau mới thản nhiên nói: \”Tôi sinh ra đã như vậy.\”
Bọn thiếu niên rõ ràng không tin, lũ lượt xuống xe, vây quanh lấy Thẩm Bạch Chu.
Tên cầm đầu nhìn cậu bằng ánh mắt khinh khỉnh, tỏ rõ vẻ khiêu khích rồi cố tình dùng vai huých mạnh vào người Thẩm Bạch Chu.
\”Ôi mẹ ơi!\”
Không ngờ chẳng hề làm Thẩm Bạch Chu lung lay, ngược lại chính hắn ta lại bị đau vai.
Tên cầm đầu nhăn mặt đau điếng, chỉ tay vào Thẩm Bạch Chu, tức tối bốc hỏa.
\”Mày làm gì mà ngầu dữ vậy? Hồi trước ở gần trường tao đã thấy chướng mắt rồi, cưỡi cái xe điện cũ kỹ đó, tưởng mình là tay đua thứ thiệt hả?!\”
Thẩm Bạch Chu vẫn bình tĩnh như thường, nhàn nhã kéo Tinh Nặc ra sau lưng mình.
\”Nhìn phía sau mày kìa.\” Cậu chậm rãi nói.
Tên đầu đàn còn định ra lệnh đàn em xông vào đánh hội đồng, nhưng chưa kịp nói gì thì đã bị một tên trong nhóm hoảng hốt chọc vai.
\”Đại ca! Nhìn phía sau kìa!\”
Gã đầu đàn bỗng cảm thấy có linh cảm chẳng lành, quay phắt lại, hai mắt trợn to.
Con đường ven sông vốn yên bình ban nãy, không biết từ đâu giờ lại xuất hiện đầy xe cũ nát.
Những chiếc xe phủ đầy bụi, vết máu loang lổ khô quắt lại thành màu đen, bốc lên mùi tanh nồng đến khó chịu.
Trông như vừa xảy ra một vụ tai nạn liên hoàn. Chiếc xe ở giữa còn có thể nhìn thấy qua khung kính hẹp, bên trong là một hình người gần như chỉ còn bộ xương.
Nhóm thiếu niên chưa từng thấy cảnh tượng nào rùng rợn như thế, vội vã lùi lại, mặt đầy hoảng loạn.
\”Cái gì thế này?!\”