Thanh Thanh đang loay hoay trèo qua hàng rào gỗ ở vườn hoa nhỏ đầy hoa hướng dương thì không may trượt chân ngã xuống.
Cô bé ôm lấy cái mông đau điếng, kêu \”ái da\” mấy tiếng rồi ngẩng đầu, mái tóc cột đuôi ngựa khẽ rung, nhìn mấy đóa hướng dương phía bên trong vườn nhỏ.
Hoa hướng dương đã hết mùa, trên đĩa hoa giờ chỉ còn những hạt giống màu nâu đen, trĩu nặng, chẳng còn vẻ rực rỡ của ngày nào.
Không hiểu sao, Thanh Thanh đột nhiên chẳng còn hứng thú gì với việc đi chơi ở vườn hoa nhỏ nữa.
Bên cạnh, cậu mập cũng thôi không ồn ào đòi báo với cô giáo nữa. Bốn đứa trẻ đứng im tại chỗ, đưa mắt nhìn nhau, chẳng ai nói gì.
\”Hay là… tụi mình quay về đi!\”
\”Ừ được đó, mấy cái hoa hướng dương này nhìn kỳ kỳ.\”
Tinh Nặc gãi gãi mặt, bước lại đỡ Thanh Thanh đang ngã dưới đất dậy rồi quay đầu liếc nhìn mấy bông hướng dương kia.
\”Tụi mình mau quay về đi, chắc cô Tống đang tìm tụi mình đó!\”
Lả Lướt kéo tay Thanh Thanh, lại kéo cả Tinh Nặc, vội vội vàng vàng chạy về lớp mẫu giáo số 2.
Khi cô giáo Tống đang ra ngoài tìm bọn nhỏ, thấy cả bốn đứa chạy về thì vội vã chạy lại, gõ nhẹ lên đầu từng đứa.
\”Sao mà chớp mắt cái là chạy đi đâu hết vậy hả?\”
Nhìn thấy cô giáo Tống, không hiểu sao bọn trẻ lại cảm thấy thân quen vô cùng.
Cảm giác như tụi nhỏ vừa trải qua cả một thế kỷ không được gặp cô Tống vậy!
Thanh Thanh ôm lấy tay Lả Lướt, lao tới ôm một bên chân của cô giáo, vừa khóc thút thít vừa nói: \”Cô Tống, gặp lại cô con vui quá!\”
Cái dáng vẻ sụt sùi này làm cô giáo Tống hoảng hốt, còn tưởng tụi nhỏ lại gây chuyện gì kinh khủng lúc cô không để ý.
May mà trừ khuôn mặt lem luốc ra, thì không đứa nào có vấn đề gì nghiêm trọng.
Cô giáo Tống thở phào nhẹ nhõm, dẫn cả đám nhỏ về lớp, cùng các bạn khác chơi trò \”Một hai ba người gỗ\”.
Tinh Nặc trong giờ hoạt động, đóng vai một người gỗ nhỏ.
Mỗi lần cậu mập hô xong \”Người gỗ không được nhúc nhích!\”, bé lập tức đưa tay ra, đứng im như cây thông nhỏ, thẳng đơ tại chỗ.
Mấy bé khác còn đang loay hoay lúng túng, chưa kịp đứng im.
Cậu mập thì cứ chạy tới gần, dí sát mặt nhìn Tinh Nặc chằm chằm.
Tinh Nặc nín thở luôn, mím chặt môi, sợ mình cử động sẽ bị cậu mập \”loại\” khỏi trò chơi.
Cậu mập cứ nhắm thẳng vào Tinh Nặc mà làm tới, lần nào hô \”Một hai ba người gỗ!\” cũng nhanh chóng lao tới, xoay quanh Tinh Nặc một vòng.
Những đứa khác bắt đầu khó chịu, chống tay vào hông, bực bội nhìn cậu mập: \”Mập Mập, cậu thôi nhìn chằm chằm Tinh Nặc được không? Tinh Nặc đứng đúng lắm mà!\”