7. [Hoàn] 🐣[Quyển I] Cả Nhà Vai Ác Cưng Chiều Tôi – 🐣Chương 82: Tổ tông nhỏ – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

7. [Hoàn] 🐣[Quyển I] Cả Nhà Vai Ác Cưng Chiều Tôi - 🐣Chương 82: Tổ tông nhỏ

Công viên giải trí thật lớn, bánh xe quay lại bắt đầu phát ra tiếng lạch cạch chuyển động.

Bị Lả Lướt nói những lời mơ hồ, Tinh Nặc mím môi nhỏ, ngẩng đầu nhìn lên thì phát hiện có một cabin trên bánh xe quay, trong đó có hai ba người mặc đồ đen.

Mấy người bên trong trông có vẻ rất hoảng loạn, có người còn mở cửa sổ, thò nửa người ra ngoài.

Bánh xe quay tiếp tục nâng cabin đó lên đến vị trí cao nhất, người kia cũng dần dần lộ cả người ra ngoài.

Tinh Nặc trợn tròn mắt, kêu lên một tiếng rồi chỉ cho Lục Thất và Lả Lướt cùng nhìn: \”Kia kìa! Có người sắp rớt xuống rồi!\”

Nguy hiểm quá, sao lại có thể thò cả người ra ngoài cửa sổ như vậy được?

Lả Lướt ngẩng đầu lên, mặt không biểu cảm, chỉ khẽ đáp lại một tiếng, vẻ mặt hoàn toàn thờ ơ.

\”Chờ người đó rơi xuống, thì công việc của tớ mới kết thúc.\”

Giữa trưa nay, Lả Lướt cũng vừa mới đến nhận ca làm việc.

Tinh Nặc vẫn tiếp tục ngơ ngác, cái đầu nhỏ dường như hoàn toàn không hiểu Lả Lướt đang nói cái gì.

\”Lả Lướt, cậu kỳ quặc quá.\”

So với những chuyện kỳ lạ trước đó về mấy đứa trẻ hướng dương bị bắt đi, những lời này còn khiến Tinh Nặc thấy rối rắm hơn.

Lả Lướt lại không cảm thấy mình có gì kỳ quặc cả. Cô bé nhẹ nhàng nghiêng đầu, trong ánh mắt lóe lên chút ánh sáng lạnh lẽo.

\”Tớ không kỳ quặc. Tinh Nặc, tớ vẫn luôn như vậy.\”

Tinh Nặc ra sức lắc đầu, tóc xoăn nhỏ rung rung theo.

\”Không đúng mà, Lả Lướt trước đây nhát gan lắm, hơi sợ độ cao, còn thích ôm tay Thanh Thanh trốn phía sau cơ mà.\”

Lả Lướt chỉ khẽ nhếch môi cười gượng, cứng đờ.

\”Bây giờ tớ đã trưởng thành rồi. Tinh Nặc, trẻ con lớn lên rồi thì không cần phải trốn sau lưng người khác nữa.\”

Giọng nói của Lả Lướt nghe đầy khí thế, nhưng ánh mắt thì lạnh lẽo vô hồn.

\”Chẳng lẽ cậu không vui khi thấy tớ trưởng thành à?\”

Trẻ con thường hay nói mấy câu kiểu như \”tớ lớn rồi\” để khẳng định bản thân.

Tinh Nặc cũng không ngoại lệ, bé rất muốn lớn nhanh, tốt nhất là cao bằng ba ba, như vậy sẽ không phải mỗi ngày đeo cặp sách đến nhà trẻ nữa.

Nhưng khi nghe Lả Lướt nói vậy, Tinh Nặc chỉ mím môi, chẳng hiểu sao trong ngực lại thấy nặng nề khó chịu.

\”Thật sự vậy sao? Trưởng thành rồi sẽ trở thành như cậu bây giờ sao?\”

Lạnh lùng, không còn sợ độ cao, gặp mặt cũng không còn vui vẻ mà vẫy tay gọi tên Tinh Nặc nữa.

Lả Lướt chỉ gật đầu, nhìn Tinh Nặc nói: \”Đúng vậy. Giờ tớ biết rất rõ mình muốn gì. Tớ muốn ở lại công viên giải trí này, đây là nơi tớ yêu thích nhất.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.