Lâu đài cổ hoa hồng không ăn người á?
Nghe mà hoa muốn cười chết mất!
Đám hoa hướng dương nghe Tinh Nặc nói vậy thì đồng loạt cúi những đĩa hoa tròn lớn về phía trước, như thể bị chọc cười đến cong cả eo.
\”Ha ha ha! Sao cậu lại ngây thơ vậy chứ?!\”
\”Hoa hồng mà không ăn mấy đứa nhỏ ha ha ha!\”
Hoa hướng dương đang nâng ba người bạn của Tinh Nặc cũng bật cười, đĩa hoa và lá rung lên bần bật, khiến ba bạn nhỏ ngồi trên lá cũng bị lắc qua lắc lại.
Thanh Thanh không hiểu chuyện gì, cũng cười khúc khích theo, cảm thấy ngồi trên lá giống như đang ngồi xe lắc, vui thật là vui.
\”Cậu bé à, ai nói với cậu là hoa hồng không ăn trẻ con vậy?\”
Tinh Nặc cũng thấy khó hiểu, chớp mắt hai cái, rồi đáp lại bằng giọng non nớt: \”Ba tớ trồng hoa hồng, hoa hồng của ba tớ không ăn bạn nhỏ!\”
Sau đó, Tinh Nặc chợt nhận ra những bông hoa này dường như rất sợ hoa hồng, vội nói thêm: \”Hồi trước tớ còn hái hoa hồng trong vườn chơi, hoa hồng chưa bao giờ ăn tớ đâu!\”
Tiếng cười của hoa hướng dương đột ngột im bặt. Mấy cái đĩa hoa khẽ nghiêng nghiêng, chạm nhẹ vào nhau.
Trong một kênh sóng mà lũ trẻ không nghe được, đám hoa hướng dương đang rì rầm trò chuyện:
\”Đứa nhỏ này quen hoa hồng thật sao?\”
\”Nó còn nhắc tới lâu đài cổ, nói hoa hồng là ba nó trồng, vậy chẳng phải nó là con trai của chủ nhân lâu đài à?!\”
\”Nhưng nhỡ nó nói dối để lừa tụi mình thì sao?\”
Đám hoa rơi vào trạng thái lưỡng lự, bàn tán rối rít. Cuối cùng, một đóa hoa nói: \”Chủ nhân của lâu đài cổ không phải người dễ đụng vào, tớ không dám gây chuyện với người có quan hệ với y đâu.\”
Các hoa khác cũng không dám, chỉ riêng nhắc đến vườn hoa hồng đỏ thẫm kia thôi cũng đủ làm chúng sợ chết khiếp.
\”Nhưng mà… chỗ chúng ta là phó bản cấp D, lâu lắm rồi chẳng có người chơi nào ghé qua, mà bỏ qua mấy đứa nhỏ này thì còn phải chờ đến bao giờ?\”
Hoa viên hoa hướng dương chỉ là phó bản cấp thấp, nội dung đơn giản, vật phẩm và năng lượng rơi ra cũng ít nên chẳng mấy ai còn đến đây thử sức.
Nhìn thấy không có nguồn máu tươi hay năng lượng mới, chúng sắp bị khô héo đến nơi.
Khi hoa cuối cùng khô héo, phó bản này cũng sẽ vĩnh viễn đóng lại.
Đám hoa giằng co, nhìn Tinh Nặc đang ngồi trên mặt đất vẫn không chịu bước lên lá, trong đó một bông đưa ra ý kiến:
\”Hay là chúng ta bán lũ nhóc này đi luôn!\”
\”Phải đó! Tập đoàn Thẩm thị mới mở rộng phó bản gần đây, hình như đang xây công viên giải trí, tụi mình bán mấy đứa này cho công viên luôn!\”
\”Biết đâu còn tranh thủ được vài món đạo cụ, dụ thêm người chơi hoặc quái vật tới, có thêm năng lượng mới nữa!\”