7. [Hoàn] 🐣[Quyển I] Cả Nhà Vai Ác Cưng Chiều Tôi – 🐣Chương 38: Con chính là con ruột của ba ba! – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

7. [Hoàn] 🐣[Quyển I] Cả Nhà Vai Ác Cưng Chiều Tôi - 🐣Chương 38: Con chính là con ruột của ba ba!

Bánh quy nhỏ sao mà làm lâu quá, Tinh Nặc thay một bộ trường bào màu xanh nhạt, trông giống như chồi non đầu xuân, tung tăng nhảy nhót ra khỏi hành lang dài của lâu đài cổ.@TửuHoa

Thẩm Ôn đi phía sau, tay cầm cây gậy gỗ nhỏ, ánh mắt dõi theo bóng dáng bé xíu của Tinh Nặc.

Ở sườn bắc của lâu đài cổ, có ba bốn bậc thang dẫn xuống vườn sau. Nhìn thấy Tinh Nặc ngồi xổm xuống, định nhảy xuống bậc thang, tim Thẩm Ôn như thót lên tận cổ.

Y nhíu chặt mày, giọng nghiêm nghị: \”Tinh Nặc, không được nhảy!\”

Vừa ngủ dậy, tinh thần vô cùng phấn chấn, Tinh Nặc hoàn toàn không nhận thức được giới hạn của bản thân.

Chỉ là mấy bậc thang nhỏ thôi mà, sao có thể làm khó một kỵ sĩ nhỏ dũng cảm như bé chứ?!

Tinh Nặc tiếp tục chổng mông ngồi xổm, liếc nhìn ba ba phía sau, nở một nụ cười ngọt ngào.

Giây tiếp theo, bé siết chặt nắm tay, dồn sức bật nhảy, ý định cất cánh!

Đáng tiếc, động tác cất cánh mới thực hiện được một nửa, thân nhỏ còn chưa bay lên đã bị Thẩm Ôn tóm chặt sau cổ áo.

Hôm nay, Tinh Nặc mặc một chiếc trường bào mềm mại, bị túm một cái, cổ áo nhăn nhúm lại, siết chặt vào cổ.

Tinh Nặc bị nhấc bổng giữa không trung, miệng nhỏ há ra, hít thở khó nhọc.

\”Nha… bé con không thở nổi!\”

Tay chân nhỏ khua khoắng loạn xạ, giãy giụa một lúc lâu mới được đặt lại xuống đất.

Thẩm Ôn lạnh mặt, giơ tay gõ nhẹ lên trán bé con.

\”Con còn tưởng mình có thể bay lên trời chắc?\”

Sau đó, y liếc nhìn bậc thang trước mặt, thở dài một hơi.

\”Cao như vậy, còn cao hơn con nữa, mà con vẫn dám nhảy xuống?\”@TửuHoa

Tinh Nặc xoa cổ, cúi đầu nhìn bậc thang dưới chân rồi ngẩng đầu nhỏ hừ nhẹ.

\”Bé con làm được!\”

Hơn nữa: \”Bé con rõ ràng rất cao!\”

Tinh Nặc hét to, như thể muốn chứng minh lời mình nói.

Không phải như ba ba nói đâu! Nói bé còn thấp hơn bậc thang, rõ ràng là sai!

Thẩm Ôn đưa tay day trán, cảm thấy chỉ mới sáng sớm thôi mà mình như đã già đi cả chục tuổi.

Nuôi một đứa nhỏ thế này, đúng là hao tâm tổn sức mà!

Cũng không biết rốt cuộc mình đã tạo nghiệp gì nữa!

Thẩm Ôn còn chưa kịp dặn dò bé con ngoan ngoãn một chút, quay đầu lại đã thấy Tinh Nặc tay chân phối hợp, bò xuống bậc thang một cách đầy khí thế.

Chạy vào vườn hoa, Tinh Nặc thích thú híp mắt, lông mi cong cong nhảy nhót trên gương mặt nhỏ nhắn.

Bé duỗi tay làm động tác mô phỏng rồi tuyên bố một điều khiến Thẩm Ôn phải đau đầu: \”Ba ba, bé con muốn trồng đầy bánh quy nhỏ ở đây!\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.