Tinh Nặc một thân dơ hề hề, nước mắt như hạt châu không thể kiềm chế được mà lăn xuống.
Bé trở về phòng ngủ nhỏ của mình, vừa bước vào được hai bước, vô tình ngẩng đầu lên thì thấy hình ảnh một đứa trẻ bẩn thỉu trong gương.@TửuHoa
\”A!\”
Tinh Nặc lập tức quên cả khóc, vội vàng lùi về phía sau một bước, ngạc nhiên há hốc miệng, đôi mắt đỏ hoe mở to tròn xoe.
Đứa trẻ bẩn thỉu này là ai?!
Tinh Nặc quẹt quẹt lên vai mình, bước đến gần một bước, phát hiện đứa trẻ trong gương chính là mình, ậm ừ một tiếng, vội vàng xoay người đi chỗ khác, không dám nhìn nữa.
Chắc chắn không phải là bé con này đâu!
Tinh Nặc bịt tai, giả vờ như không thấy rồi lủi qua một bên, mắt hoe đỏ, lúng túng lau sạch nước mắt.
Tủ quần áo trong phòng ngủ đặt quá cao, muốn thay bộ đồ bẩn nhưng không với tới, Tinh Nặc đành phải đi xuống lầu tìm bác quản gia giúp đỡ.
Có lẽ bác quản gia đang bận việc khác do ba ba dặn dò, Tinh Nặc đứng ở cửa cầu thang gọi mấy tiếng nhưng không có ai trả lời.
Tự đi xuống cầu thang hơi khó khăn, Tinh Nặc bám vào tay vịn, từng bước nhỏ từng bước nhỏ chậm rãi leo xuống.
Đi được nửa chừng, bé thở hắt ra một hơi, đưa tay lau mồ hôi lấm tấm trên trán.
Cả buổi trưa hái hoa, lại còn chơi đùa trong vườn, Tinh Nặc đã mệt lử, bèn ngồi phịch xuống bậc cầu thang, thở dốc nhẹ nhàng.
Đúng lúc này, mấy người chơi đang lén lút rời khỏi phòng.@TửuHoa
Bọn họ muốn nhân lúc trong lâu đài ít người để tranh thủ điều tra, nhưng vừa ngẩng đầu đã thấy một đứa trẻ nhỏ ngồi trên cầu thang, lập tức giật nảy mình.
Một người chơi đặt tay lên ngực, cố giữ bình tĩnh, nặn ra một nụ cười rồi chào hỏi bé: \”Tinh Nặc, sao em lại ngồi đây một mình vậy?\”
Tinh Nặc thấy là anh trai khách lạ, bèn thở hắt ra, chỉ vào cầu thang.
\”Em muốn đi xuống.\”
Người chơi kia vốn rất quan tâm đến chủ nhân nhỏ từng giúp đỡ họ nên ngay lập tức tỏ vẻ ân cần, cười nói: \”Cầu thang này quả thực hơi dốc, khó đi lắm, hay là anh bế em xuống nhé?\”
Vừa dứt lời, cô gái tóc tém đi cùng lập tức biến sắc, nhanh chóng đập vào cánh tay đồng đội.
Cô nghiêng đầu, hạ giọng nhắc nhở: \”Anh bị lú à? Quên mất quy tắc không được lên tầng hai sao?\”
Chàng trai sửng sốt, trợn tròn mắt:
\”Chết thật, tôi quên mất! Nhưng mà… cái cầu thang này có tính là tầng hai không?\”
Đây chính là cơ hội hiếm có để ghi điểm trong mắt chủ nhân nhỏ của lâu đài!
Nếu có thể khiến Tinh Nặc có thiện cảm hơn, tỷ lệ sống sót của bọn họ tối nay có khi cũng sẽ cao hơn đấy!
Cô gái tóc tém rõ ràng cũng đang đắn đo, hai người bàn bạc nhỏ một hồi, cuối cùng… quyết định mạo hiểm thử một lần!@TửuHoa