7. [Hoàn] 🐣[Quyển I] Cả Nhà Vai Ác Cưng Chiều Tôi – 🐣Chương 24: Chủ nhân nhỏ – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

7. [Hoàn] 🐣[Quyển I] Cả Nhà Vai Ác Cưng Chiều Tôi - 🐣Chương 24: Chủ nhân nhỏ

Một phó bản kinh dị cấp B đột nhiên xuất hiện một đứa trẻ nhỏ với môi hồng, răng trắng.

Đứa trẻ trông khoảng ba, bốn tuổi, dáng người nhỏ nhắn, mặc một bộ đồ ngủ màu xanh nhạt in hình ngôi sao, chân trần, làn da trắng nõn mịn màng.@TửuHoa

Mái tóc xoăn màu vàng nhạt khá hiếm gặp, đôi mắt đen láy như đá quý sáng trong, giọng nói vẫn còn vương chút nghẹn ngào như vừa mới khóc xong.

\”Tìm thấy rồi!\”

Tinh Nặc nhìn tòa lâu đài cổ quen thuộc nơi mình đã sống suốt hai, ba năm, chớp chớp mắt, lông mi còn vương những giọt nước mắt nhỏ, ánh mắt tràn đầy vui sướng.

Quả nhiên, chỉ cần tiếp tục đi về phía trước, bé sẽ tìm được đường về nhà!

Những người chơi kỳ cựu đã cảnh giác, khi thấy đứa bé tiến lại gần, tất cả đều đồng loạt lùi một bước.

Ngược lại, cô gái mới vào phó bản vẫn chưa hiểu rõ tình hình, thấy Tinh Nặc đi tới thì hỏi: \”Nhóc con, sao em lại ở đây vậy?\”

Tinh Nặc dừng lại trước nhóm anh chị xa lạ, ngây ngô kêu lên một tiếng, trong mắt lộ ra chút tò mò xen lẫn sợ hãi.

\”Em đi tìm ba ba.\”

Có lẽ là sợ gặp phải người xấu, Tinh Nặc vội vàng chỉ về phía tòa lâu đài cổ ở cuối con đường nhỏ.

\”Nhà em ở đó, ba ba đang đợi em.\”

Không ngờ, khi những người chơi nghe thấy nơi Tinh Nặc gọi là \”nhà\” chính là tòa lâu đài cổ, sắc mặt họ còn hoảng sợ hơn cả bé.

Chẳng lẽ… đó chính là nơi ở của Boss phó bản này?!

Ngay cả cô gái mới vào cũng cảm thấy không ổn, cười gượng hai tiếng rồi vội vàng lùi lại hai bước, không dám hỏi thêm gì nữa.

Tinh Nặc mím môi, đôi mắt trong veo như nước nhìn chằm chằm những người xa lạ trước mặt một lúc lâu khiến mấy người họ toát cả mồ hôi lạnh.

Một nữ người chơi có mái tóc ngắn hít sâu một hơi, cố giữ bình tĩnh.

Cô đang suy nghĩ nên hỏi đứa trẻ vài câu để thu thập thông tin, nhưng chưa kịp mở miệng thì bé đã lên tiếng trước.

\”Em về đây.\”

Tinh Nặc đi ra ngoài đã lâu, nếu còn chưa về, ba ba sẽ sốt ruột mất.

Bé con bước từng bước nhỏ trên con đường đất, hướng về phía lâu đài.@TửuHoa

Cô gái tóc ngắn nhìn bóng dáng nhỏ bé ấy, bỗng dưng nhớ đến cô em họ nhỏ của mình, trong vô thức buột miệng: \”Nhóc con, chờ chút đã! Đường đất khó đi, chị có một đôi giày này.\”

Nói xong, cô muốn tự tát vào mặt mình.

Sao lại không suy nghĩ gì mà gọi quái vật nhỏ này lại chứ?!

Nhưng Tinh Nặc đã quay đầu nhìn cô, bàn chân trần nhỏ bé vô thức co lại, đứng im tại chỗ nhìn chị gái \”ngầu ngầu\” này.

Bé đã đi một quãng đường dài, bàn chân dính chút sương mù ẩm ướt, đầu ngón chân còn bị cọ xát đến rách da, trông đỏ hồng rất đau.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.