7. [Hoàn] 🐣[Quyển I] Cả Nhà Vai Ác Cưng Chiều Tôi – 🐣Chương 168: Trúng độc – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

7. [Hoàn] 🐣[Quyển I] Cả Nhà Vai Ác Cưng Chiều Tôi - 🐣Chương 168: Trúng độc

Tinh Nặc đang nói dối.

Khi bé phát tán làn sương mù màu vàng kim kia, nhìn thì có vẻ rất cố gắng nhưng thực ra độc tính của sương mù đó không hề mạnh.

Tinh Nặc là một bé nấm xinh đẹp và đáng yêu nhất trong đàn, đồng thời cũng có độc tính mạnh nhất. Với khả năng của bé, không thể nào chỉ làm một người bị ảnh hưởng.

Nhưng khi đến gần đám người kia, bé lại do dự trong chốc lát, cuối cùng vẫn nghe theo tiếng nói trong lòng mình.

Bé nhìn người tên là đội trưởng Tề đang dẫn đồng đội đi lên núi, huých nhẹ vào tay Lục Thất, ra hiệu cho cậu bé nhanh chóng đuổi theo.

An Tử Mặc vốn cũng định đi theo, nhưng Tinh Nặc sau khi dò xét đám nấm đang ẩn trong lòng đất thì nhỏ giọng bảo: \”An Tử Mặc, cậu với mấy cây nấm nhỏ cứ đợi ở đây nhé! Tớ đi tìm Nấm Đại Vương!\”

Chân nấm nhỏ làm sao chạy nhanh bằng con người được?

An Tử Mặc đành phải quay lại, cùng các cây nấm khác ẩn nấp dưới gốc cây trong lòng đất.

Lục Thất đã từng đi qua con đường núi này nên di chuyển rất nhanh, đến đỉnh núi còn sớm hơn cả Tề Diệu và nhóm người kia.

Cậu bé mang theo Tinh Nặc đi đến lãnh địa của Nấm Đại Vương. Lần này, Lục Thất không bị cản lại ở bên ngoài mà tiến vào khu vực trung tâm rất thuận lợi.

Nấm Đại Vương mở mắt, nhìn thấy cây nấm nhỏ nhảy từ trong túi ra, dáng vẻ hớt hải báo tin khiến ông không khỏi bật cười.

\”Nhóc gấp gì thế?\”

Tinh Nặc vội vội vàng vàng chạy đến bên cạnh Nấm Đại Vương, cố nhảy lên để trông mình cao hơn một chút, giọng nói mang theo lo lắng: \”Nấm Đại Vương, có người xấu đến rồi! Làm sao bây giờ! Tụi con đánh không lại bọn họ đâu!\”

Nấm Đại Vương có vẻ không hề xem trọng mấy người kia. Tuy mấy tên con người này đúng là có chút bản lĩnh, nhưng bọn nấm nhỏ cản không được cũng là chuyện bình thường.

\”Chúng tới đây chỉ để chết thôi. Cũng chỉ nhờ vào mấy cái đạo cụ đó mà chống đỡ. Chỉ cần hết thời gian, bọn chúng sẽ ngoan ngoãn phục tùng thôi!\”

Tinh Nặc nghiêng đầu, cái mũ nấm vàng óng ánh trông đầy nghi hoặc.

\”Nấm Đại Vương có chiêu gì để đối phó với bọn họ không?\”

Nấm Đại Vương cũng không để ý rằng lời nói của Tinh Nặc có phần khách sáo.

Chuyện xảy ra trên sườn núi lúc nãy, ông đã nhìn rõ nhờ bào tử truyền tin và cũng không cảm thấy cây nấm nhỏ từng nhìn ông với ánh mắt ngưỡng mộ sẽ phản bội gì cả.

\”Đương nhiên! Ta có nhiều chiêu lắm!\”

Nấm quái vật hơi giơ mũ nấm của mình lên, vẻ mặt đầy tự tin xen lẫn khinh thường.

\”Ta có viên năng lượng thạch cao cấp cung cấp năng lượng liên tục cho ta, bọn kiến này sao có thể thắng được ta?\”

Cây nấm nhỏ không khỏi \”oa\” lên một tiếng, liếc nhìn về phía mấy cái cây đang đung đưa không xa, lại hỏi tiếp: \”Năng lượng thạch cao cấp? Nghe đã thấy lợi hại rồi! Nấm Đại Vương nhớ phải giấu kỹ vào nhé!\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.