7. [Hoàn] 🐣[Quyển I] Cả Nhà Vai Ác Cưng Chiều Tôi – 🐣Chương 167: Oai phong lẫm liệt – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

7. [Hoàn] 🐣[Quyển I] Cả Nhà Vai Ác Cưng Chiều Tôi - 🐣Chương 167: Oai phong lẫm liệt

Nấm Đại Vương là một cây nấm trông như quái vật.

Nó cúi đầu nhìn hai cây nấm nhỏ đang quỳ một cách thành kính, suy nghĩ một lát rồi cuối cùng nói: \”Ta không giúp được hai nhóc.\”

An Tử Mặc hoảng hốt, cả cây nấm bật dậy, lao tới phía trước, ngã nhào trước mặt Nấm Đại Vương.

\”Sao lại như thế được?! Nấm Đại Vương là quái vật lợi hại nhất ở đây mà, chắc chắn ngài có cách giúp con chứ!\”

Tinh Nặc – bé nấm nhỏ màu vàng óng, cũng tràn đầy ngưỡng mộ, nhìn thân hình cao mấy mét của cây nấm khổng lồ. Bé nghĩ, nếu một ngày mình cũng to được như vậy thì tốt biết mấy!

Oai phong lẫm liệt, chỉ cần mũ nấm rung lên, những cây nấm khác sẽ phải quỳ rạp xuống ngay!

\”Oa!\” Tinh Nặc không nhịn được thốt lên một tiếng, ngẩng cao cái mũ nhỏ, dựng thẳng thân mình.

\”Nấm Đại Vương, làm sao mới có thể trở nên giống ngài như vậy? Vừa đẹp lại vừa oai phong nữa!\”

Nấm Đại Vương nghe Tinh Nặc nói thì bật cười, thân cũng run run theo tiếng cười vang:

\”Cây nấm nhỏ à, con không thể lớn được như ta đâu!\”

\”Hai đứa mau quay về đi, nấm con thì từ từ rồi cũng mọc ra mũ mới thôi, đừng làm phiền ta ngủ tiếp.\”

Nấm quái vật gầm nhẹ một tiếng về phía bọn họ, một cơn gió lớn thổi tới, cuốn hai cây nấm nhỏ bay ra ngoài.

Tinh Nặc bị thổi ngã xuống đất, được Lục Thất nhặt lên, dùng quần áo lau sạch lớp bùn đất dính trên người bé.

\”Không sao chứ Tinh Nặc?\” Lục Thất lo lắng ôm cây nấm nhỏ trong tay.

Tinh Nặc còn choáng váng nhưng rồi lại bò dậy, tựa vào lòng bàn tay của Lục Thất, thở dài: \”Nấm Đại Vương không giúp được An Tử Mặc.\”

Lục Thất nhìn sang An Tử Mặc vẫn đang nằm ủ rũ dưới đất, không có ý định đứng dậy, chỉ khẽ đáp lại: \”Vậy cậu muốn đi xuống núi không? Hay là về nhà?\”

Tinh Nặc ngạc nhiên hỏi lại: \”Về nhà? Bọn nấm tụi tớ sống ở đâu cũng được, không có nhà cố định. Nhưng quay về đàn nấm thì được, hai đứa nấm nhỏ như tụi tớ ra ngoài thế này rất nguy hiểm.\”

Vừa nói xong, Tinh Nặc – với tư cách là một cây nấm nhỏ – cảm nhận được tín hiệu truyền đến từ chân núi.

\”Có kẻ xấu tới!\”

Tại chân núi.

Hàng rào khẩn cấp đã được dựng lên, tất cả người dân quanh khu vực chân núi đã được sơ tán hết.

Tề Diệu trong trang bị chiến đấu đầy đủ, tay cầm đạo cụ mua với giá cao từ các người chơi, cùng đồng đội liếc mắt ra hiệu rồi tiến vào trong núi.

Vừa bước vào, Tề Diệu lập tức cảm nhận được không khí khác hẳn với bên ngoài — mát mẻ, ẩm thấp.

Đất trong núi trở nên đặc biệt tơi xốp, nhất là ở chân núi, cây cối rậm rạp che kín ánh mặt trời, chỉ có vài tia sáng lọt qua kẽ lá rọi xuống.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.