Khi Lục Thất đang ngơ ngác, bé nấm Tinh Nặc nhanh chóng nắm lấy thời cơ, liếc mắt ra hiệu với An Tử Mặc bên cạnh. Hai cây nấm đồng loạt rút mình khỏi bùn đất.
Cả hai lao đi với tốc độ cực nhanh, chạy về phía ngược lại với Lục Thất.
\”Chạy mau chạy mau!\”
Tinh Nặc vung vẩy những xúc tu nhỏ xíu, chỉ trong chớp mắt đã chui tọt vào rừng cây, biến mất trong bụi cỏ bụi cây, hoàn toàn không thấy đâu nữa.
Lục Thất chớp mắt ngạc nhiên, cúi đầu nhìn thì thấy cây nấm nhỏ đã biến mất!
Đôi mắt cậu bé ánh lên màu lam, sau đó chính xác lần theo hướng mà Tinh Nặc đã bỏ chạy để đuổi theo.
Tinh Nặc và An Tử Mặc đang trốn trong một đám cỏ rậm rạp. Vì cái mũ nấm màu vàng nhạt của Tinh Nặc quá dễ thấy nên bé còn lấy lá cây khô phủ lên để che lại.
Nấm nhỏ rón rén ló đầu nhìn ra ngoài. Không thấy bóng người đâu cả, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Bên cạnh, An Tử Mặc rũ rượi nằm tựa lên một củ khoai rừng, thở dài thườn thượt: \”Con người thật đáng ghét, chắc chắn là định bắt tụi mình về hầm canh nấm!\”
Tinh Nặc đội một lá cây to, quan sát xung quanh, rồi ngẩng đầu lên nhìn qua kẽ hở bụi cỏ, chẳng thấy được đỉnh núi đâu cả, bèn than thở: \”Chỗ ở của Nấm Đại Vương xa quá đi, không biết bao giờ mới đến được nữa.\”
Khi cả hai đang buồn rầu, ánh nắng chiếu xuyên qua kẽ lá cây, soi thẳng lên người khiến nấm đều cảm thấy khô héo.
\”Ghét mặt trời! Nó định làm tớ khô quéo luôn mất!\” An Tử Mặc kêu ca, giận dỗi chui vào đất, tiếp tục dỗi.
Nấm vốn không thích ánh nắng, chúng thích mưa và môi trường âm u ẩm ướt, điều đó giúp chúng phát triển tốt hơn.
Tinh Nặc hiện giờ chỉ là một cây nấm rất nhỏ, thậm chí còn nhỏ hơn cả bàn tay con người.
Nhưng bé có hoài bão rất lớn, muốn trở thành cây nấm to và đẹp nhất trên núi!
Tốt nhất là giống như Nấm Đại Vương trong truyền thuyết – to lớn, có mũ nấm siêu lộng lẫy!
Tinh Nặc nhìn thấy An Tử Mặc vì bị nắng chiếu mà trông càng héo và xấu hơn, bèn vội nhích qua, lấy lá cây che cho bạn một nửa.
\”Không sao đâu, tụi mình dùng lá cây che lại, đợi chút nữa khi mây kéo tới che nắng rồi tụi mình lại tiếp tục đi.\”
An Tử Mặc đành thở dài: \”Thôi được vậy.\”
Sau đó, cậu nhóc lại kêu lên: \”Dùng lá cây che, quả thật đỡ bị nắng hơn thật!\”
Tinh Nặc cũng cảm thấy mát mẻ hơn một chút, bèn thò nửa cái mũ ra khỏi lá cây, nhưng thay vì thấy mặt trời, lại thấy cánh tay của Lục Thất đang che nắng cho mình.
Lục Thất ngồi xổm trên đất, dùng tay che ánh nắng cho Tinh Nặc, để lại một bóng râm nhỏ cho bé nấm.
Tinh Nặc ngẩng đầu ngơ ngác nhìn vào đôi mắt xanh băng của Lục Thất, có cảm giác rất quen thuộc.