7. [Hoàn] 🐣[Quyển I] Cả Nhà Vai Ác Cưng Chiều Tôi – 🐣Chương 151: Giấy dán hình – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

7. [Hoàn] 🐣[Quyển I] Cả Nhà Vai Ác Cưng Chiều Tôi - 🐣Chương 151: Giấy dán hình

Thư ký \”ai\” một tiếng, không giữ được Tinh Nặc đang đi vào trong, trơ mắt nhìn bé chạy vào phòng họp.

Nuốt hết những lời muốn nói trở lại, thư ký cũng vội vàng đi theo, đứng sau lưng Thẩm tổng, định giải thích với anh.

Bầu không khí trong phòng họp không mấy tốt đẹp, Thẩm Yến ngồi ở vị trí chủ tọa, không hài lòng với số liệu mà các bộ phận đưa ra.

Anh cau mày, vẻ mặt căng thẳng nghiêm nghị lạnh nhạt, phảng phất giây tiếp theo sẽ nổi trận lôi đình.

Các giám đốc bộ phận ngồi cúi đầu, không dám đối diện với Thẩm tổng đang nổi giận, sợ sẽ bị trút hết cơn thịnh nộ.

Thẩm Yến không ngừng lật xem mấy tập văn kiện, cuối cùng đột nhiên khép lại, ngẩng đầu hỏi: \”Văn kiện đâu? Trợ lý đi đâu? Sao còn chưa đưa đến?\”

\”Ở đây ở đây ạ!\”

Một giọng nói non nớt từ phía sau bàn dài phòng họp truyền đến, mấy vị giám đốc bộ phận tìm một vòng, cuối cùng cúi đầu, thấy Tinh Nặc còn chưa cao bằng cái bàn.

Tinh Nặc ôm một chồng văn kiện, luống cuống tay chân đi tới, đôi giày vàng nhỏ \”póc póc póc\” vang không ngừng, trong phòng họp yên tĩnh nghiêm túc, trở thành âm thanh duy nhất.

Các giám đốc bộ phận còn chưa rõ đứa trẻ này là ai, chỉ buồn bực cúi đầu, nhìn Tinh Nặc vội vội vàng vàng chạy lên phía trước, phát văn kiện cho mọi người.

\”Văn kiện đây ạ!\”

Tinh Nặc làm việc rất tỉ mỉ, mỗi một phần văn kiện đều dùng giấy dán hình dán lên nhãn, sợ tính sai.

Giống như phần trưởng phòng Ngô nhận được, góc trên bên phải dán giấy dán hình cá chép nhỏ hoạt hình màu hồng.

Tinh Nặc đưa văn kiện qua, trưởng phòng Ngô thấy hình cá chép nhỏ trên văn kiện, nheo mắt.

Các giám đốc và đổng sự khác cũng nhận được văn kiện của Tinh Nặc, nhìn những hình dán đáng yêu với hình thức khác nhau trên đó, vẻ mặt nghiêm túc, nghẹn lại nghẹn, cắn răng dặn mình đừng cười.

Tinh Nặc để lại phần văn kiện dán hình hoa hướng dương nhỏ mà mình thích nhất cho anh trai, đi một vòng trở lại bên cạnh Thẩm Yến, giơ tay đưa văn kiện qua, nhỏ giọng nói: \”Anh cả… anh Thẩm tổng, em để lại cho anh cái đẹp nhất!\”

Thẩm Yến nhìn bông hoa hướng dương nhỏ ở góc trên bên phải, ấn nhẹ giữa mày, vươn tay nhận lấy, tiện tay véo má bé.

\”Được rồi, cảm ơn Tinh Nặc, em làm tốt lắm.\”

Tinh Nặc lần đầu tiên đi làm đã được khen ngợi, mái tóc xoăn nhỏ dựng đứng lên, quả cầu lông nhung phía sau mông quần yếm dường như cũng đang rung rinh theo.

\”Vâng ạ, vậy em ra ngoài nha.\”

Tinh Nặc cong mày đi ra ngoài, đôi giày vàng nhỏ giẫm càng kêu to, rời khỏi phòng họp một đoạn khá xa, mọi người vẫn có thể nghe thấy tiếng \”póc póc\” từ xa vọng lại.

Ngồi ở vị trí gần Thẩm tổng nhất, trưởng phòng Ngô cười một tiếng, không nhịn được nói: \”Đây là cậu em trai của Thẩm tổng sao? Nhỏ như vậy đã biết giúp đỡ làm việc, tiền đồ vô lượng thật!\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.