Tinh Nặc hoàn toàn không phát hiện ảnh đế đối với sự xuất hiện thình lình của bé mà xảy ra địch ý, bé lắc đầu, kéo tay An Tử Mặc, hướng khu nhà bên cạnh chạy.
\”Bỏ đi, tụi con muốn đi chơi.\”
Phó đạo diễn chỉ cảm thấy Tinh Nặc tuổi còn quá nhỏ, chưa ý thức được mình đã bỏ lỡ cơ hội ngàn vàng gì!
Đối với người thường mà nói, nổi tiếng sau một đêm mang đến tiền tài địa vị, đó là điều không dám nghĩ tới!
Đáng tiếc Tinh Nặc chạy trốn quá nhanh, phó đạo diễn không giữ được.
Phó đạo diễn nhìn bóng dáng đứa trẻ, cũng không định bỏ cuộc dễ dàng như vậy, định chờ đến tối trực tiếp đến nhà bé, hỏi người lớn trong nhà.
Ảnh đế lăn lộn trong giới giải trí lâu như vậy, sao có thể không nhìn ra ý đồ của phó đạo diễn?
Anh ta nắm chặt tay, xoa nhẹ đầu con trai, nhỏ giọng bảo con ra trước camera xoay vài vòng.
Con trai ảnh đế không vui cứ chạy ra trước ống kính, đang mải mê chơi cát, vẫy vẫy tay không kiên nhẫn nói: \”Không cần gọi con! Con còn chưa chơi đủ đâu!\”
Ảnh đế thầm mắng con trai vài câu, bất quá trước ống kính, vẫn duy trì nụ cười hòa nhã.
Chờ đến khi phòng phát sóng trực tiếp tạm thời đóng cửa, anh ta tránh đám người, nhìn về phía một khoảng không vô hình: \”Cậu đi tìm thằng bé kia…\”
Trong khu nhà bên cạnh, An Tử Mặc có một chiếc cầu trượt mới xây, Tinh Nặc chạy đến thì đã có các bạn nhỏ đang xếp hàng.
Tinh Nặc đặt chiếc xẻng nhỏ bên cạnh bồn hoa, hưng phấn đi theo xếp hàng.
\”Cầu trượt dài thật nha!\”
An Tử Mặc gật đầu: \”Đúng rồi, xây mấy ngày trời đó! Lát nữa trượt xuống chắc chắn rất vui!\”
Tinh Nặc đầy mong đợi, đến lượt mình trượt xuống, cảm giác không trọng lực mang đến kích thích làm bé \”oa\” một tiếng kêu lên, bím tóc nhỏ trên đầu bay ngược ra sau.
Ngồi phịch xuống đất, Tinh Nặc không cảm thấy đau chút nào, cười ha hả vỗ vỗ quần, lại chạy đi xếp hàng.
An Tử Mặc đi theo sau Tinh Nặc, nhìn đám bạn đang hoa mắt bên cạnh, nhắc nhở: \”Tinh Nặc cậu đừng quên xẻng nhỏ, sẽ bị các bạn khác lấy mất đó!\”
Trước đây An Tử Mặc đã làm mất một chiếc xô nhỏ, cuối cùng tìm thế nào cũng không ra.
Tinh Nặc nhìn chiếc xẻng gỗ nhỏ của mình, \”ừ\” một tiếng.
\”Được rồi, tớ vẫn luôn để ý mà.\”
Mãi đến khi ngồi lên cầu trượt, Tinh Nặc vẫn đang nghĩ, lát nữa tốt nhất nên mang chiếc xẻng gỗ nhỏ về nhà trước.
Cầu trượt có một đoạn đường hầm tròn dài khoảng một mét, ra khỏi đó là miệng cầu trượt rộng, thông thẳng xuống đất.
Tinh Nặc trượt ra khỏi đường hầm tròn, trước mắt lập tức trống trải, bị gió thổi đến không nhịn được nheo mắt, cảm nhận được hơi nóng phả vào mặt.