Ngoài cửa sổ tuyết vẫn đang rơi, Tinh Nặc mặc một chiếc áo khoác hình gấu trúc màu nâu xám, chiếc mũ xù xì trùm kín đầu, vài sợi tóc vàng xoăn không chịu khuất phục vẫn nghịch ngợm chìa ra từ bên trong mũ.
Bé kéo một chiếc ghế đẩu nhỏ ra ngồi, nhìn những bông tuyết từng mảnh rơi xuống bên ngoài, nâng chiếc cằm trắng trẻo lên, lặng lẽ ngẩn ngơ.
Thẩm Ôn bưng tách trà hoa và hai chiếc bánh quy nhỏ đến, khẽ gõ đầu Tinh Nặc.
\”Ngẩn người làm gì đấy? Hôm nay không phải phải làm bài tập nghỉ đông mà thầy giáo giao sao?\”
Tinh Nặc chính thức bắt đầu kỳ nghỉ đông hai ngày nay.
Bé rất thích ngồi bên bàn học, cùng Thẩm Bạch Chu thi nhau làm bài tập, ai thắng sẽ được xé cho người kia một miếng dán tường nhỏ mà mình thích nhất.
Tinh Nặc thắng rất nhiều lần, gần như đã thắng hết giấy dán tường trong tay Thẩm Bạch Chu.
Thẩm Bạch Chu hai ngày nay không phục, cảm thấy đã thi đấu thì phải so những thứ giống nhau, cậu cũng muốn viết đề bài lớp một, chắc chắn có thể thắng!
Đáng tiếc Thẩm Yến lạnh lùng liếc cậu một cái, nói một câu \”Không biết xấu hổ\”, mới dập tắt cái ý nghĩ ấu trĩ này của Thẩm Bạch Chu.
Tinh Nặc lắc lắc đầu nhỏ, ngẩng mặt lên nói: \”Ba ba, con mơ một giấc mơ rất dài, rất đáng sợ.\”
Thẩm Ôn ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng xoa đầu bé, khẽ giọng an ủi: \”Mơ đều là giả thôi.\”
Tinh Nặc mím môi nhỏ, im lặng hồi lâu, vẫn nói: \”Trong mơ con có hai ba ba, sống cũng rất hạnh phúc, nhưng cảnh cuối cùng trong mơ, nhà của chúng ta bị nổ tung, ba lớn cũng vì bảo vệ con và ba ba mà chết mất.\”
Trong mắt Thẩm Ôn hiện lên vẻ kinh ngạc, thầm nghĩ chẳng lẽ đạo cụ có tác dụng thật sao?
Lần trải qua phó bản này, Tinh Nặc cư nhiên vẫn còn ấn tượng?
Cũng may bé con còn nhỏ, đối với những chuyện đã trải qua trong phó bản cũng chỉ nghĩ là mơ.
\”Nhưng đó chỉ là mơ thôi, con không có ba lớn, nhưng con có ba ba và anh trai bên cạnh, như vậy chẳng phải cũng rất tốt sao?\”
Tinh Nặc gật gật đầu, ngoan ngoãn \”dạ\” một tiếng.
\”Đúng rồi, ba ba và anh trai cũng rất tốt.\”
Nhưng Tinh Nặc vẫn có chút buồn bã, khi làm bài tập nghỉ đông hôm nay, vẫn thường xuyên ngẩn người, vài bước tính toán đều làm sai.
Bé nhìn bài toán sai, thở dài, khép sách bài tập lại đặt sang một bên.
Thẩm Ôn gần đây lại học cách nấu canh, nói một tiếng với Tinh Nặc đang ở bàn học rồi cùng bà cụ dưới lầu ra ngoài mua đồ ăn.
Tề Diệu thấy Thẩm Ôn đi chợ, vội vàng chạy lên lầu, muốn đến dò hỏi tin tức.
Tinh Nặc mời chú Tề Diệu vào nhà, thấy Thẩm Bạch Chu vẫn còn đang múa bút thành văn viết đề trong thư phòng, bèn đóng cửa thư phòng giúp anh trai, lê đôi dép bông hình quả lê, bận rộn rót nước ấm và lấy đĩa trái cây cho chú Tề Diệu.