Một người chơi dẫn đầu một tay giữ chặt đạo cụ dịch chuyển tức thời, một tay ấn nút điều khiển từ xa, chỉ thiếu chút nữa là bấm xuống.
Thấy đứa trẻ nhảy ra từ phía sau mình, người chơi nhìn từ trên xuống dưới, chợt cười khẩy.
\”Đây là con trai mày?\”
Đáy mắt người chơi lóe lên vẻ không tốt, tiến lên vài bước, tiếng cười lạnh lẽo.
\”Xem ra hôm nay mày và con trai mày, toàn bộ đều sẽ chết ở đây! Thật không tệ, trận tuyết này có thể chôn cất cả nhà ba người chúng mày!\”
Trong tích tắc trước khi ấn nút nổ, Văn Hành Tuyết ra tay quét sạch chiếc điều khiển từ xa của người chơi, tiện chân đá gã vào góc tường.
Tinh Nặc tức giận đến muốn chết, khuôn mặt nhỏ phồng lên, trực tiếp hóa thành một con cá nóc giận dữ.
\”Các người quá xấu rồi! Đốt nhà của con, bây giờ còn muốn đốt ba ba và con!\”
Khuôn mặt Tinh Nặc đỏ bừng vì tức giận, những bông tuyết dính trên lông mi tan thành giọt nước, động đậy thì lăn xuống.
\”Con muốn đi tìm chú cảnh sát, bắt hết các người lại!\”
Tinh Nặc nói xong, phì phò quay đầu, vỗ vỗ tay ba ba, an ủi bảo y đừng lo lắng.
\”Không sao đâu ba ba, con sẽ bảo vệ ba ba! Bọn họ đánh không lại con đâu!\”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của bé tràn đầy vẻ tự tin tươi tắn, giống như thật sự có sức mạnh vô cùng, có thể che chở ba ba trước gió mưa vậy.
Lúc này, trái tim người cha của Thẩm Ôn hoàn toàn tan chảy, hóa thành một dòng suối ấm áp, khiến toàn thân y trong nháy mắt nóng lên.
\”Con trai lợi hại như vậy, sau này ba ba phải dựa vào Tinh Nặc rồi.\”
Thẩm Ôn khẽ ngồi xổm xuống, căn bản không để mấy con kiến người chơi này vào mắt, duỗi tay xoa xoa khuôn mặt nhỏ của Tinh Nặc, kéo bé vào lòng.
Tai Tinh Nặc đỏ ửng, ngượng ngùng cười hai tiếng, cũng nhẹ nhàng cọ cọ vào cổ ba ba.
\”Cũng không lợi hại lắm đâu, nhưng mà những người xấu này đánh không lại con nha.\”
Hai ba con ôm nhau nói chuyện nhỏ, sát ý trong đáy mắt Văn Hành Tuyết tan biến sạch sẽ, không khỏi nhếch khóe môi, bước về phía hai người.
Bỗng nhiên, đồng tử hắn co rút lại, giọng khàn khàn hô lên: \”Thẩm Ôn! Cẩn thận sau lưng!\”
Tên người chơi trước đó bị Thẩm Ôn đánh ngất lảo đảo tỉnh lại, thấy những người chơi còn lại đều bị đánh đến quỳ rạp trên mặt đất, nổi điên, giơ lên vũ khí cao cấp duy nhất của mình là một cây thương gỗ, hướng về phía Thẩm Ôn cách đó hai bước đâm tới.
Tất cả mọi chuyện chỉ xảy ra trong nháy mắt, Thẩm Ôn không kịp né tránh, chỉ có thể nhanh tay che mắt Tinh Nặc lại.
Trước mắt Tinh Nặc chìm vào một mảnh tối đen, mọi cảm giác dường như biến mất.
Càng kỳ lạ là, bé dường như thường xuyên bị người che mắt, các người lớn luôn sợ hãi những hình ảnh quá tàn nhẫn lộ ra trước mặt Tinh Nặc.