Giọng của đội trưởng vang lên bên tai khiến sống lưng Văn Hành Tuyết lạnh toát.
Hắn siết chặt tay, nhắm mắt lại, cố gắng kiềm chế cơn giận bốc lên đến đỉnh đầu, không muốn nghe thêm nữa, rẽ đám người đang trả tiền rồi đi thẳng.
Trong khuôn viên khu dân cư.
Thẩm Ôn dùng chiếc khăn tay mang theo người, lấy nước từ vòi bên ngoài để lau mặt cho Tinh Nặc – bé con đang lấm lem.
Tinh Nặc ngoan ngoãn ngẩng mặt lên, dòng nước mát lạnh làm ngón tay bé run lên. Nghĩ đến việc nhà cửa đã bị cháy tan tành, nước mắt lại lách tách rơi xuống.
\”Lại khóc nữa rồi.\”
Thẩm Ôn bất lực lau nước mắt cho Tinh Nặc một lần nữa, mỉm cười xoa nhẹ khuôn mặt bé.
\”Ba ba không ở đây, nhưng cho dù nhà mất rồi, mình mua cái khác là được.\”
Tinh Nặc vẫn không vui, chỉ khẽ gật đầu. Nhìn thấy ba lớn từ xa đang đi tới, bé mới thở phào nhẹ nhõm.
\”Ba lớn! Ba về rồi!\”
Tinh Nặc chạy nhanh vài bước, nhào đến ôm chân Văn Hành Tuyết như một món đồ trang trí nhỏ bé.
Văn Hành Tuyết bế bé lên, một tay xách túi kẹo bông gòn, lắc lắc trước mặt Tinh Nặc.
\”Xem nè, đây là gì?\”
\”Oa, là kẹo bông gòn!\”
Tinh Nặc cầm lấy túi, còn chưa ăn mà cả người đã thấy ngọt ngào.
Thẩm Ôn đến sau một bước, chưa kịp mở lời thì trong ngực cũng bị nhét vào một túi kẹo bông gòn.
\”Cho em một bịch, ăn ngọt một chút cho bớt căng thẳng.\”
Thẩm Ôn sững người, nhìn túi kẹo bông gòn màu trắng hồng trong tay mà mãi không nói nên lời.
Y muốn hỏi vì sao lại mua cho y, hoặc muốn nói mình là người lớn, không cần ăn đồ ngọt như con nít để dỗ dành.
Nhưng sau khi nghĩ một vòng, Thẩm Ôn cuối cùng không nói gì cả.
Xé túi ra, y bỏ một viên vào miệng. Cảm giác ngọt tan nhanh giữa răng và môi như xua tan phần nào cảm giác bực bội trong lòng.
Ngay cả gương mặt luôn u ám của Văn Hành Tuyết, giờ nhìn cũng không thấy chướng mắt nữa.
Tinh Nặc loay hoay mãi không mở được túi, cuối cùng vẫn là Văn Hành Tuyết giúp bé xé ra.
Viên kẹo đầu tiên được bé chia cho ba lớn đã vất vả nhất, viên thứ hai bé dành cho mình sau khi thấy ba nhỏ đã đang ăn.
Tinh Nặc vừa ăn viên kẹo mềm ngọt, đôi mắt long lanh cong cong như trăng non, vui vẻ lắc lư đầu.
\”Thật tốt quá, cả nhà mình vẫn còn ở bên nhau!\”
Văn Hành Tuyết cũng cười, nét mặt rạng rỡ trong chớp mắt: \”Đúng vậy, chỉ cần Tinh Nặc khỏe mạnh bình an là được rồi.\”
Nghĩ đến những người chơi xấu bụng lúc trước, vẻ mặt Văn Hành Tuyết lại trở nên trầm xuống.
Bên cạnh, Thẩm Ôn – người hiểu hắn nhất – nhân lúc Tinh Nặc đang chia kẹo cho mấy đứa nhỏ hàng xóm buồn bã, đi đến hỏi nhỏ: \”Anh đã phát hiện ra điều gì?\”