7. [Hoàn] 🐣[Quyển I] Cả Nhà Vai Ác Cưng Chiều Tôi – 🐣Chương 127: Hả giận – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

7. [Hoàn] 🐣[Quyển I] Cả Nhà Vai Ác Cưng Chiều Tôi - 🐣Chương 127: Hả giận

Rõ ràng thời gian là chạng vạng, bên ngoài trời còn chưa tối đến mức không thấy năm ngón tay. Nhưng trong nhà lại tối đen như mực, bố mẹ tiểu Hùng bị bao vây trong bóng đêm, bị đánh thụ động, căn bản không thoát ra được. Chỉ có tiểu Hùng không bị bóng đen nuốt chửng, khuôn mặt sớm đã đầy nước mắt và nước mũi.

\”Mẹ ơi! Bố ơi! Mau ra đây đi!\”

Tiểu Hùng nhìn bố mẹ bị nuốt chửng một cách khó hiểu trong một đám bóng đen, sợ hãi ngồi bệt xuống đất, gào khóc. Khóc mệt rồi, tiểu Hùng vừa ngẩng đầu lên, thấy bố mẹ xuất hiện tại chỗ, trên mặt vô số dấu tay chồng chất lên nhau, cả khuôn mặt thê thảm vô cùng. Hai người ý thức đã có chút tan rã, liên tục cúi đầu xin tha.

\”Chúng tôi không dám nữa! Không dám nữa đâu! Xin tha cho chúng tôi đi!\”

Bóng đen – hình ảnh Thẩm Ôn ẩn hiện trong đó, dường như không hề sợ hãi đối phương đoán ra là y làm.

\”Tốt nhất nhớ kỹ lời mình nói, lần sau có lẽ sẽ không có vận may tốt như vậy đâu.\”

Thẩm Ôn khép mắt, liếc nhìn tiểu Hùng đang khóc không ngừng, bỏ lại một câu \”Quản cho tốt con trai các ngươi\” rồi đột nhiên tan biến tại chỗ. Tiểu Hùng đã bị cảnh tượng này sợ đến mặt tái mét, chỉ biết khóc liên tục. Bố mẹ tiểu Hùng run rẩy bò dậy, căn bản không dám chạm vào mặt mình, điện thoại cũng không dám gọi, vội vã chạy đi thu dọn đồ đạc.

Ngày hôm sau, cả nhà tiểu Hùng chuyển đi khỏi khu dân cư. Dì Lâm hàng xóm lầu trên xuống đưa cho Tinh Nặc canh vịt, vẻ mặt tươi rói, vô cùng rạng rỡ.

\”Con không biết đâu! Cả nhà họ mặt sưng vù như đầu heo ấy! Thảm lắm! Nghe nói là đắc tội ai, bị người ta đến tận nhà đánh cho một trận, đúng là hả giận!\”

Cảm thán tặc lưỡi hai tiếng, dì Lâm còn nói: \”So với ba Thẩm nhà con hôm qua đánh, người này ra tay ác hơn nhiều!\”

Thẩm Ôn nhận lấy bát canh vịt già, cười nói cảm ơn.

\”Xem ra là đắc tội người không nên đắc tội, người quả nhiên không nên quá ngang ngược.\”

Dì Lâm còn muốn tiếp tục tám chuyện, vừa mở miệng đã thấy Tề Diệu – hàng xóm tầng 3 mặc bộ đồ ngụy trang vạn năm bất biến, từ thang máy đi ra.

\”Chị Lâm.\”

Tề Diệu chào hỏi, quay đầu nhìn về phía Thẩm Ôn. Dì Lâm vội vàng dừng câu chuyện, khoát tay lên lầu.

Tinh Nặc nhảy nhót từ trong phòng đi ra, đeo găng tay len và đội mũ cùng bộ, ngẩng khuôn mặt nhỏ chào chú Tề Diệu.

\”Chú Tề Diệu, mấy hôm nay chú không ở nhà ạ!\”

Tinh Nặc còn đi tìm chú Tề Diệu một hồi, muốn đưa món chuối hương hoa tulip mà ba ba mang về cho chú nếm thử. Đáng tiếc tìm hai lần, chú Tề Diệu đều không có nhà.

Tề Diệu thấy Tinh Nặc, đáy mắt đầy mệt mỏi lộ ra vài phần ý cười, tiến lên xoa đầu bé.

\”Lần này chú đi công tác ở nơi khá xa, mang về cho Tinh Nặc hai viên kẹo.\”

Sau khi Tề Diệu bất ngờ mất trí nhớ ở ga tàu hỏa, anh ta vẫn luôn điều tra tình hình trên chuyến tàu lúc đó. Đáng tiếc hoàn toàn không có manh mối. Nhưng cũng may Tề Diệu liên tiếp hai ba lần từ thế giới thực tiến vào phó bản, cuối cùng cũng liên lạc được với người chơi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.