Tinh Nặc mang một đôi ủng bông, tràn đầy hưng phấn chạy về phía trước. Kết quả vui quá hóa buồn, dưới chân không chú ý, không kiểm soát được mà trượt về phía trước.
\”Ái da!\”
Tinh Nặc ngã phịch xuống đất, lắc lắc cái đầu thấy sao bay trước mắt, xoa xoa mông rồi đứng dậy. Các bạn nhỏ phía trước quay đầu lại kéo bé, miệng lẩm bẩm: \”Tinh Nặc mau lên, lát nữa muộn là bị đám trẻ khác chiếm chỗ mất.\”
Tinh Nặc ừ ừ gật đầu, chóp mũi ửng hồng, trên đầu đội chiếc mũ xù xù, khập khiễng nhảy nhót đi tới.
Khi Tinh Nặc đến khu vực trung tâm vườn nhỏ – gần hố cát, đám bạn nhỏ đã giằng co với một đám trẻ khác.
\”Đây là chỗ của bọn tớ! Hôm qua, hai ngày trước, ba ngày trước, đều là bọn tớ chơi ở đây!\”
Nhóc đối diện như một con gấu nhỏ quá khổ, tuổi cũng lớn hơn đám Tinh Nặc không ít, nói chuyện hùng hồn, hét đến tai Tinh Nặc tê dại. Kiều Kiều – người luôn dẫn Tinh Nặc và các bạn nhỏ khác chơi, lập tức chống nạnh, giận dữ dùng giọng trẻ con tấn công.
\”Cậu nói bậy! Chỗ này ở vườn nhỏ trước giờ vẫn là của bọn tớ, căn bản chưa thấy các cậu bao giờ!\”
Tiểu Hùng hếch cằm, dựa vào lợi thế chiều cao, tiến lên đẩy thẳng Kiều Kiều ngã xuống đất. Kiều Kiều không ngờ đối phương lại đẩy người, quỳ rạp trên mặt đất, đầu óc choáng váng.
Tinh Nặc đứng gần đó, vội vàng đưa tay kéo Kiều Kiều dậy, phồng má giận dữ nhìn tiểu Hùng vừa đẩy người.
\”Sao cậu lại đẩy người chứ! Tiểu Hùng, như vậy là rất bất lịch sự đấy.\”
Tiểu Hùng đối diện lập tức nổi giận, chỉ vào mũi Tinh Nặc hét: \”Tớ không phải tiểu Hùng! Tớ tên Diêu Thịnh!\”
Tinh Nặc cảm thấy cái tên này không hay bằng tiểu Hùng, hơn nữa đối phương hình thể to lớn như vậy, lại còn xù xì, nổi nóng lên giống như một con gấu không đầu chỉ biết đâm người.
\”Hừ, cậu bắt nạt người, tớ không gọi tên cậu đâu.\”
Tinh Nặc nói xong, vội vàng kéo Kiều Kiều lùi lại, tránh bị tiểu Hùng đẩy ngã lần nữa. Tiểu Hùng không đẩy ngã được Tinh Nặc, tức giận thở dốc, khuôn mặt tròn xoe nổi lên hai vệt ửng đỏ vì tức, không ngừng \”a a a\” kêu.
\”Cậu thật đáng ghét!\”
Tinh Nặc không nói tục, chỉ học theo Thanh Thanh một chiêu: \”Bắn ngược bắn ngược!\”
Tiểu Hùng mặc kệ nói gì, Tinh Nặc đều \”bắn ngược\”, tức đến mặt tiểu Hùng đỏ như gan heo. Đáng tiếc miệng lưỡi không lại, tiểu Hùng vẫn còn lợi thế về hình thể, ngang nhiên chiếm lại chỗ chơi tốt nhất ở vườn nhỏ, đuổi hết Tinh Nặc và các bạn đi một bên.
\”Mau chạy đi! Chỗ này sau này chỉ có bọn tớ được chơi thôi!\”
\”Đúng đúng! Lêu lêu lêu!\”
Tinh Nặc và Kiều Kiều đành phải ra bên cạnh cầu trượt cách một con đường nhỏ, ỉu xìu ngồi xổm trên mặt đất, đến hứng thú chơi người tuyết cũng không còn.