Giọng của Lục Thất lạnh lẽo như máy móc, nhưng Tinh Nặc vẫn nghe ra được sự mất mát trong đó.
\”Tinh Nặc quên rồi sao? Chúng ta ở công viên trò chơi, phá nổ phòng thí nghiệm của tiến sĩ quái vật, chân và tay của tớ đều bị nổ mất.\”
Mảnh ký ức này của Tinh Nặc hoàn toàn trống rỗng, bé lắc đầu, không khỏi kinh ngạc cảm thán: \”Phá nổ phòng thí nghiệm? Giỏi thật! Nhưng chân và tay của cậu đều bị thương!\”
Lục Thất ừ một tiếng, sợ dọa Tinh Nặc, đành cố gắng nở một nụ cười.
\”Lúc đó tình hình rất nguy hiểm, chỉ có thể phá nổ phòng thí nghiệm để đổi lấy đường sống, hơn nữa cái tên tiến sĩ quái vật đó còn bắt tớ, vẫn là Tinh Nặc kéo tớ ra, bằng không tớ đã bị thiêu chết ở bên trong rồi.\”
Lúc đó mặt Tinh Nặc cũng bị khói làm cho đen, đầu óc ong ong. Cũng may lúc đó người chơi nữ dùng đạo cụ cao cấp, bảo vệ Tinh Nặc và chính mình nên Tinh Nặc không bị thương gì.
Trong đầu dường như hiện ra vài đoạn hình ảnh, Tinh Nặc ừm một tiếng rồi hỏi tiếp: \”Sau đó thì sao?\”
Lục Thất nâng cánh tay và chân máy móc hiện tại của mình lên, ánh lên màu bạc kim loại lạnh lẽo, dường như hoàn toàn không có sự sống.
\”Sau khi tỉnh lại, tớ nhờ tiến sĩ quái vật giúp tớ lắp tay và chân mới, cậu xem, bây giờ tớ mạnh hơn rồi, sẽ không chạy một đoạn đường là chân đã mỏi nhừ chảy máu.\”
Lục Thất vốn không thích thân hình con người, quá nhiều hạn chế, đến tìm Tinh Nặc sẽ tốn rất nhiều thời gian.
\”Bây giờ thì tốt rồi, tớ chạy từ thành phố B đến đây, chỉ mất nửa tiếng!\”
Tốc độ còn nhanh hơn đa số quái vật, sức mạnh mà kim loại cứng mang lại, không gì so sánh được với thân xác bằng xương bằng thịt.
Ánh sáng xanh băng trong mắt Lục Thất không ngừng lóe lên, thầm nghĩ như vậy mình dù năng lượng chưa hồi phục hoàn toàn, vẫn có thể có sức mạnh bảo vệ Tinh Nặc!
Tinh Nặc vươn bàn tay nhỏ, không khỏi sờ vào cánh tay máy móc của Lục Thất. Lạnh băng, chạm vào dường như còn mang theo một chút cảm giác tê dại của điện khiến Tinh Nặc vội vàng rụt tay lại.
\”Tay của cậu làm tớ bị giật.\”
Ánh mắt Lục Thất chợt lóe lên, nghiêng đầu giải thích: \”Bởi vì thân hình kim loại kết nối với não bộ của tớ, đầu tớ cũng là kim loại, sẽ sinh ra một chút dòng điện yếu.\”
Tinh Nặc \”ồ\” một tiếng, cười nói: \”Thảo nào đầu của cậu trông cứng như vậy!\”
Lục Thất cảm thấy đây là một lời khen, ánh sáng xanh lam càng nhảy nhót vui vẻ, vòng quanh Tinh Nặc gật đầu lia lịa.
\”Đúng! Vậy Tinh Nặc thì sao? Tại sao lại xuất hiện ở đây?\”
Tinh Nặc nhìn những người chơi vẫn đang thảo luận chiến thuật, cố gắng dụ con quái vật ra, mím môi dưới, không nói chuyện của mình, mà nhỏ giọng hỏi: \”Tiểu Thất, cậu nói cho tớ biết, nơi này có phải là một thế giới khác hoàn toàn khác với thực tế không?\”