Thời gian tan học ở tiểu học trở nên rất ngắn, chỉ có mười phút. Các bạn nhỏ hoàn toàn không ngồi yên được, đang học thì đột nhiên đứng lên, bước những bước chân ngắn ngủn đi loanh quanh phía sau lớp.
Vừa đi, vừa liên tục kêu lên: \”Cô ơi, con sốt ruột quá!\”
Cô giáo vẻ mặt đau đầu kéo các bạn nhỏ về chỗ ngồi.
\”Từ hôm nay trở đi, các em là học sinh tiểu học, không thể ngày nào cũng chỉ chơi đùa như trước được nữa.\”
Chương trình học ở mẫu giáo rất phong phú, có đủ loại giờ thủ công, giờ chơi, một ngày chỉ học một hai tiết. Các bạn nhỏ đột nhiên phải đến trường tiểu học với kỷ luật nghiêm ngặt, khóc lóc ầm ĩ một thời gian dài, mới dần dần thích nghi được.
Nhưng Tinh Nặc lại rất thích tiểu học. Không giống như ở mẫu giáo, đi học ở đây khiến Tinh Nặc cảm thấy mình đã lớn hẳn lên. Sau một ngày học, Tinh Nặc cuối cùng cũng có thể thả lỏng tay chân. Tinh Nặc lấy chiếc cặp sách hoa hướng dương cỡ lớn của mình ra, lần lượt xếp sách vở ngay ngắn vào, đeo chiếc cặp nặng trĩu lên vai, tung tăng nhảy nhót ra khỏi trường.
Thời tiết quá nóng, Thẩm Ôn đứng ở cổng trường tiểu học, làn da trắng nõn như phát sáng. Xung quanh có những phụ huynh xa lạ khác, tò mò và ngưỡng mộ nhìn mái tóc vàng của Thẩm Ôn.
\”Tóc dày thế, bao giờ mình mới có được?\”
\”Con nhà anh ấy học cùng lớp với con tôi, tóc cũng màu vàng nhạt như vậy.\”
Thẩm Ôn bị bàn tán, cụp mắt xuống, lạnh lùng như ở một thế giới khác.
\”Ba ơi!\” Tinh Nặc chạy ra từ cổng trường, chiếc cặp nặng nề kéo xuống tận mông.
Thẩm Ôn giúp bé xách cặp lên, cảm giác nặng trĩu khiến y nhíu mày.
\”Nặng vậy sao?\” Cảm giác Thẩm Bạch Chu học cấp ba cũng không mang nhiều sách như vậy?
Tinh Nặc xoa xoa bờ vai nhỏ bị hằn đỏ, vỗ vỗ cặp sách của mình.
\”Con muốn học nhiều thứ lắm! Có ngữ văn, toán, khoa học…\”
Thẩm Ôn nắm tay Tinh Nặc, nghe bé nói một tràng dài các môn học, không khỏi thở dài nhẹ nhõm.
\”Làm người cũng mệt thật.\” Mới học tiểu học thôi, sách vở đã nhiều như vậy.
Tinh Nặc ngẩng đầu, nhìn thoáng qua ba ba đang cảm thán, lắc lắc tay y.
\”Con thích học tiểu học, con lớn rồi, con muốn học tiểu học!\”
Thẩm Ôn cười xoa đầu bé, dẫn Tinh Nặc về nhà.
Tinh Nặc tan học muộn hơn Thẩm Bạch Chu, khi về đến nhà, Thẩm Bạch Chu đã bưng canh từ bếp ra.
\”Tinh Nặc tan học rồi à?\”
Tinh Nặc ừm vài tiếng, phấn khích khoe cặp sách với anh trai.
\”Em có nhiều sách lắm đó! Giống anh trai, còn có cả sách bài tập nữa!\”
Thẩm Bạch Chu nghĩ đến đống bài tập mà mình làm sai be bét, không khỏi chột dạ. Vì thành tích đếm ngược thứ nhất vẻ vang, Thẩm Bạch Chu thành công học lại một năm lớp mười hai.